ĐĂNG NHẬP
Quay lại truyện

CHƯƠNG 3 – Mộng yêu Em ngàn lần

4.

Vài ngày sau trong giờ truy bài buổi sáng, tin tức lớp hai bên cạnh có một nữ sinh mới chuyển đến tuyệt đẹp lan truyền khắp tầng.

Lúc đó, tôi đang dựng sách Ngữ văn trên bàn, vùi đầu vào bóng râm do cuốn sách đổ xuống.

Có mấy nam sinh dựa vào cửa sổ, hào hứng bàn luận về bóng hồng thoáng qua tình cờ gặp trong văn phòng vừa rồi.

“Đẹp quá đi mất, da trắng, mắt to.”

“Sao không vào lớp mình nhỉ, tại sao người đẹp đều ở lớp bên cạnh?”

“Cậu ngốc à, số lượng lớp mình đầy từ lâu rồi, lấy đâu ra chỗ.”

“Cũng phải… chậc, phải chi có thể đá mấy đứa xấu xí ra ngoài, đổi cô ấy vào thì tốt biết mấy.”

Tôi mạnh mẽ ngẩng đầu lên, cuốn sách úp xuống mặt bàn, sống sách đập kêu “bốp” một tiếng.

Mấy nam sinh kia nghe tiếng liền nhìn sang, tôi trừng mắt nhìn họ:

“Muốn ra thì tự các cậu ra đi!”

Người khơi mào câu chuyện khó hiểu nhìn tôi:

“Cậu gấp cái gì, có nói cậu đâu.”

“Nói ai cũng không được.”

Tôi tức giận nói,

“Mọi người đều dựa vào thực lực thi vào, đến lượt các cậu đánh giá nên đá ai đi chắc?”

“Hê! Lý Lễ, tớ nói cho cậu biết đừng có mà kiếm chuyện ——”

Nam sinh đó hung dữ chỉ vào tôi, vừa định bước tới thì bị một dáng người cao gầy tình cờ đi ngang qua chặn đường.

“Ồn ào cái gì thế?”

Chu Cẩn lơ đãng hỏi một câu, thậm chí đầu còn không thèm quay lại.

Trong chốc lát, bầu không khí giương cung bạt kiếm dịu xuống.

“Hì hì, anh Cẩn, không có chuyện gì, tớ và Lý Lễ đùa chút thôi!”

Người kia đổi sắc mặt, đuổi theo sau lưng Chu Cẩn cười cợt nhả hỏi,

“Anh Cẩn, anh đã thấy học sinh mới chuyển đến lớp hai chưa?”

“Ừ.”

“Thế nào, đặc biệt xinh đẹp chứ?”

Tôi ngồi quay lưng về phía họ, nhưng tai lại không nhịn được dựng lên nghe cho kỹ.

Chu Cẩn im lặng một lát, chỉ nhạt nhẽo nói:

“Không phải bản thân cậu cũng nhìn thấy rồi sao.”

Người kia cười bóng nhẫy:

“Tớ đây không phải là muốn tìm hiểu cái nhìn của hotboy trường số 3 sao. Học sinh chuyển trường này, chắc chắn là hoa khôi của trường rồi. Hai người trông rất xứng đôi, hay là…”

… Mãi cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, tôi mới hoàn hồn, phát hiện móng tay mình đã cạy ra một cái hố nhỏ hình bán nguyệt trên mặt bàn gỗ.

Suốt cả tiết học, tôi luôn không thể tập trung nghe giảng.

Mỗi khi ánh mắt hướng về bảng đen, tôi như thể có thể xuyên qua bức tường, nhìn trộm bóng lưng xinh đẹp ngồi ngay ngắn bên một chiếc bàn học nào đó trong lớp hai bên cạnh —— mái tóc đen dài xõa tùy ý, mắt sáng răng trắng, làn da trắng đến gần như phát sáng.

Không biết Cố Dao, Từ Nam và Tần Hàm đã nói chuyện với nhau chưa?

Tôi thầm nghĩ. Từ khi lên cấp hai, đám bạn bè suốt ngày quậy phá cùng nhau trong khu tập thể đã phân tán vào các trường học khác nhau.

Cùng vào trường số 3 chỉ có tôi, Chu Cẩn, Cố Dao và Từ Nam, mà hai người họ lại ở lớp hai.

Giáo viên toán đang giảng bài bên trên, trong phòng học vang lên từng đợt tiếng lật giấy “xoạt xoạt”.

Tôi mù quáng lật bừa một trang vở bài tập, tâm trí vẫn trôi dạt không ngừng.

Bất luận họ có nói chuyện với nhau hay không, tóm lại qua hôm nay, Tần Hàm sẽ gia nhập nhóm bốn người của chúng tôi.

Cô ấy chân ướt chân ráo đến đây, người có thể dựa dẫm chỉ có tôi.

Lẽ nào tôi vì một chút tư tâm của mình mà để cô ấy vô tội bị cô lập sao?

Nói đến tư tâm… Tôi xui khiến thế nào lại nhìn về dãy cuối phòng học một cái.

Chu Cẩn ngồi hàng cuối cùng, hai đôi chân dài không chỗ để thu gọn duỗi bên lối đi.

Cậu ấy rủ mắt nhìn bài thi, một tay chống đầu, tay kia điêu luyện quay bút.

Tấm lưng hơi khom kéo căng đường nét gầy guộc đặc trưng của tuổi thiếu niên đang lớn, nhìn có vẻ mỏng manh nhưng không giấu được sự hăng hái thanh xuân đang ngày càng bộc lộ.

Không biết tại sao, kể từ ngày Chu Cẩn và Tần Hàm tiếp xúc, tim tôi luôn có một cảm giác bị bóp nghẹt, rất khó chịu, nhưng lại không thể thoát khỏi.

Tôi nhìn chằm chằm Chu Cẩn ngẩn ngơ, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí xung quanh đã thay đổi.

“Cộc cộc cộc!”

Ba tiếng gõ bàn làm tôi giật bắn mình.

Tôi hốt hoảng ngẩng đầu, đâm sầm ngay vào khuôn mặt nghiêm khắc của giáo viên toán.

“Lý Lễ, đằng sau có gì mà đẹp đến thế?”

Cô giáo mặt sa sầm, chỉ lên bảng đen,

“Em lên đây, giải lại bài toán này theo phương pháp cô vừa giảng đi.”

Tôi rụt cổ đi lên bục giảng, cầm viên phấn đứng trước đề bài, nửa ngày trời không viết được một chữ.

Trong phòng học im phăng phắc một cách kỳ lạ, tôi cảm nhận được sau lưng có vô số ánh mắt đổ dồn vào, cháy rực đến phát sốt.

“Chu Cẩn, em lên dạy cho bạn ấy đi.”

Phía cuối lớp học vang lên tiếng động dời chỗ ngồi.

Chu Cẩn đứng dậy, tiếng bước chân lại gần. Tôi vừa xấu hổ vừa căng thẳng, gần như cứng đờ tại chỗ.

Thân hình cao gầy đó đổ xuống một cái bóng, cậu ấy lấy viên phấn từ kẽ tay tôi, nét bút tuôn trào liền mạch như mây bay nước chảy.

Trong phòng học vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng phấn viết “lách cách”, cùng nhịp tim đập thình thịch không ngừng mà chỉ mình tôi mới nghe thấy.

Tôi lén lút đưa mắt nhìn sang.

Góc nghiêng của Chu Cẩn được bao phủ trong luồng sáng ngược, đường nét gọn gàng rõ ràng như chạm khắc.

Ánh mặt trời trượt khỏi hàng mi hơi rủ xuống của cậu ấy, bụi bặm trong không khí cũng khẽ tỏa sáng.

“Một câu trả lời rất hoàn hảo.”

Giáo viên toán khen ngợi một câu, quay sang tôi nói,

“Lý Lễ, nhìn em cả một tiết học đều lơ đãng, còn tưởng là em học đều biết hết rồi chứ.”

Ánh mắt của Chu Cẩn cũng di chuyển qua, tôi lúng túng cúi thấp đầu.

“Đều ngồi xuống đi, nghiêm túc nghe giảng.”

Tôi như được đại xá, chân bôi mỡ trốn về chỗ ngồi.

Chu Cẩn đủng đỉnh theo sau, lúc đi ngang qua chỗ tôi, vươn tay lật cuốn vở bài tập đang mở trên bàn tôi đi hai trang, rồi chỉ vào bài thứ ba từ dưới lên.

Trên bục giảng, giáo viên toán đã bắt đầu viết lên bảng cách giải của bài toán đó. Tôi đỏ mặt kéo cuốn bài tập lại trước mặt mình, mắt nhìn chằm chằm lên bảng đen, làm ra vẻ đang học hành rất chăm chỉ. Chỉ nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười trầm thấp, sau đó, ót tôi ăn trọn một cú “búng tay” không nể tình của ai đó.

Giờ ra chơi lớn, tôi định sang lớp bên cạnh xem Tần Hàm một chút, kết quả nhìn quanh cửa sổ vài vòng, hoàn toàn không thấy bóng dáng cô ấy đâu.

“Học sinh mới chuyển đến của lớp cậu đâu rồi?”

Tôi kéo Cố Dao lại hỏi.

“Cậu nói Tần Hàm à, đi căng tin với bạn cùng bàn mới của cô ấy rồi.”

Cố Dao lấy làm lạ,

“Sao, cậu cũng đến để chiêm ngưỡng nhan sắc à?”

Nhìn mấy nam sinh mượn cớ đi dạo lảng vảng ngoài cửa lớp, tôi lắc đầu:

“Cô ấy là con gái của bạn thuở nhỏ của mẹ tớ. Tớ sợ ngày đầu tiên cô ấy ở không quen, nên sang xem thử.”

“Hóa ra là người quen!”

Cố Dao một bên bừng tỉnh ngộ, một bên kéo tay tôi đi về phía cầu thang,

“Cô ấy khá cởi mở, cậu đừng lo lắng. Vẫn nên lo lắng cho tớ đi, hôm nay tớ dậy muộn, bữa sáng còn chưa ăn, giờ đói sắp chết rồi đây.”

Từ căng tin đi ra, tôi và Cố Dao mỗi người ôm một túi khoai tây chiên, dọc theo con đường rợp bóng cây chầm chậm tản bộ, vừa đi vừa bốc một nắm nhét vào miệng.

“Hóa ra là vậy, chậc, Tần Hàm và mẹ cô ấy cũng thật không dễ dàng.”

Cố Dao vừa nhai vừa nói,

“Lần này bố mẹ cậu đúng là đã giúp một việc lớn, trường chúng ta khó vào lắm đấy.”

Tôi mút những ngón tay dính đầy dầu mỡ, hỏi:

“Anh cậu, chưa từng nhắc tới cô ấy với cậu à?”

“Không phải chứ!”

Cố Dao trố mắt nhìn,

“Hai người họ quen nhau lúc nào?”

“Cũng ở nhà tớ, hôm đó…”

Tôi nói được một nửa, mới nhận ra Cố Dao vốn không phải đang tiếp lời tôi.

Một đầu con đường rợp bóng cây này thông đến khu giảng dạy, phía bên kia nối với sân bóng rổ.

Giờ ra chơi lớn tương đối dài, không ít nam sinh thích tranh thủ thời gian này ra chơi bóng một lát. Lúc này, bên rìa sân bóng ngay phía trước chúng tôi, có hai bóng dáng quen thuộc đang đứng đối diện nhau dưới gốc cây ngô đồng.

Một người là Chu Cẩn, người còn lại chính là Tần Hàm.

Trái tim tôi lại giống như bị thứ gì đó bóp nghẹt một cái.

Rõ ràng Chu Cẩn vừa mới đánh bóng xong, vài lọn tóc xõa trước trán bị mồ hôi thấm ướt.

Tần Hàm mỉm cười híp mắt nói gì đó, đưa qua một chai nước.

Chu Cẩn trước tiên là hơi sững người, sau đó liền nhận lấy.

Tần Hàm dường như rất vui.

Cô ấy xoay người vẻ hơi ngượng ngùng, bước về phía tòa nhà giảng dạy. Chu Cẩn cầm nước, lại quay trở lại sân.

“Đệch, hai người này có tình huống gì vậy?”

Cố Dao kinh ngạc đến mức không dám nói to,

“Bình thường có con gái đưa nước anh ấy chưa bao giờ nhận đâu.”

“Có thể, cô gái này trong mắt cậu ấy khá đặc biệt chăng.”

Tôi lạnh lùng nói.

Cố Dao nhìn tôi, ánh mắt rõ ràng vẫn chưa định thần lại:

“Lễ Lễ, cái chức chị dâu tớ của cậu, không phải là toang rồi chứ?”

Tôi lập tức xụ mặt,

“Ai thèm làm chị dâu cậu? Tớ đã nói từ lâu rồi, cả đời này cũng không bao giờ làm chị dâu cậu!”

“Hahaha, Lễ Lễ, dám chê bai anh Cẩn của chúng ta như vậy, cậu đúng là người đầu tiên.”

Giọng nói của Từ Nam vang lên bất thình lình từ phía sau.

Tôi và Cố Dao cùng quay đầu lại, chỉ thấy Từ Nam và Chu Cẩn không biết đã theo tới từ lúc nào.

Chu Cẩn một tay ôm quả bóng rổ, tay kia túm lấy chiếc áo khoác đồng phục một cách hững hờ, vẻ mặt lạnh nhạt không nói tiếng nào. Còn chai nước mà Tần Hàm vừa mới đặc biệt mang đến, lại xuất hiện trong tay Từ Nam.

Cố Dao nhìn Từ Nam ừng ực ừng ực tu nước, sắc mặt lập tức xanh lè.

“Nước ở đâu ra đấy?”

Cô nàng hỏi thẳng.

“Anh cậu cho, không được à?”

Từ Nam cũng rất thẳng thắn,

“Có người đẹp đưa nước cho anh Cẩn, anh Cẩn chuyển tay tặng tớ, xin hỏi có vấn đề gì không?”

Cố Dao trợn trắng mắt,

“Người đẹp với chả người đẹp, phù phiếm.”

Từ Nam cố ý hít mũi một cách khoa trương:

“Cố Dao, nhà cậu có phải đổi nước giặt rồi không?”

“… Không có.”

“Thế sao tớ lại ngửi thấy mùi chanh, chua lè chua lẹt.”

“Từ Nam! Có giỏi thì đừng chạy!”

Cặp oan gia này anh đuổi tôi chạy, ồn ào chạy đi mất, bỏ lại tôi và Chu Cẩn đứng ngây ra tại chỗ, bầu không khí có chút gượng gạo.

“Cái đó…”

Tôi khổ não muốn nói điều gì đó để xoa dịu bầu không khí, Chu Cẩn lại nhấc đôi chân dài đi thẳng. Lúc sượt qua nhau, tôi nghe thấy cậu ấy quăng lại một câu:

“Cậu cũng thù dai thật đấy.”

Để lại bình luận