ĐĂNG NHẬP
Quay lại truyện

CHƯƠNG 19 – Mộng yêu Em ngàn lần

Nhìn theo hướng ngón tay của Cố Dao, ánh mắt tôi dừng lại phía sau lưng cô ấy.

Chu Cẩn mặc nguyên một cây đen, cổ áo khoác dựng đứng, kéo khóa lên tận cùng, chỉ để lộ nửa khuôn mặt trên, im lặng không nói một lời, trông hệt như ninja trong truyện tranh.

Tôi thực sự muốn mắng cả anh ta một trận, nhưng lại không thể mở miệng nổi, vì sau khi che đi một nửa, khuôn mặt tuấn tú kiếm mi tinh mục kia ngược lại còn hút hồn hơn cả lúc bình thường…

Mất mặt quá… Tôi thầm rủa bản thân.

“Tranh thủ thời gian, trước mười một giờ phải về.”

Chu Cẩn mở lời, nói câu đầu tiên.

“Gấp gáp thế, rốt cuộc hai người đến đây làm gì?” Tôi khó hiểu,

“Đương nhiên là đến thăm cậu rồi!” Cố Dao nhanh nhảu đáp,

“Bốc phét.” Tôi vạch trần không thương tiếc.

Chu Cẩn bật cười khẽ một tiếng, cuối cùng cũng chịu kéo cổ áo xuống, để lộ toàn bộ khuôn mặt thanh tú gầy gò.

“Nó đến để ôm chân Phật đấy.” Chu Cẩn hững hờ chỉ vào em gái, “Nếu không thì đời nào nó chịu dậy sớm như vậy.”

“… Ôm Phật gì?”

“Chùa Long Liên, bắt đầu xây dựng từ thời Nam Tống. Theo ghi chép trong huyện chí, ngôi chùa này có tên gọi như vậy vì trong dân gian tương truyền từng xảy ra sự kiện cá chép hóa rồng…”

Đọc những lời giới thiệu mà Cố Dao tìm trên mạng, mặt tôi nhăn lại như tàu lá chuối.

“Thôi đi cậu đừng đọc nữa, trả tớ!”

Cô nàng ghét bỏ giật lại điện thoại từ tay tôi, vẻ mặt nghiêm túc nói,

“Nói trước nhé, tớ không cần biết trong lòng các người nghĩ gì, tóm lại lát nữa vào chùa, lời ăn tiếng nói hành động nhất định phải chú ý, không được bất kính.”

Nói xong, lại chỉ vào Chu Cẩn đang đi ở phía bên kia, cảnh cáo nghiêm khắc,

“Còn anh nữa đấy, nghe rõ chưa?”

Tôi liếc sang, thấy Chu Cẩn chán chường gật đầu một cái, lúc này mới chợt nhận ra điều gì đó:

“Cậu không phải trước nay không tin mấy chuyện này sao, chạy tới đây góp vui làm gì?”

“Tớ đến xem thử, không được à?” Cậu ấy nhìn tôi, hỏi ngược lại.

“Anh ấy hiện giờ là giấy phép thông hành của tớ,” Cố Dao thở dài nói, “Nếu không có anh ấy đi cùng, mẹ tớ không đời nào cho tớ ra khỏi nhà.”

Tôi hiểu ý, thăm dò hỏi: “Cậu và Từ Nam hiện tại…”

“Đừng nhắc nữa, ngại muốn chết luôn.”

Nhắc đến chuyện này, mặt Cố Dao lập tức nhăn như mướp đắng,

“Mỗi lần chỉ cần tớ thi trượt, mẹ tớ liền nghi ngờ tớ để tâm trí đi đâu, sau đó lại càng canh giữ nghiêm ngặt tớ và Từ Nam hơn… Quan trọng là, hai nhà chúng tớ sống gần nhau, bây giờ tớ gặp bố mẹ Từ Nam là thấy chột dạ. Trên mạng suốt ngày tung hô thanh mai trúc mã ngọt ngào nhường nào… Xạo chó, đều là xạo chó hết!”

Tôi không phúc hậu cười phá lên.

Trong một khoảnh khắc ánh mắt vô tình bắt gặp Chu Cẩn, chỉ chạm nhau một giây, cả hai đều lúng túng dời đi. Sau đó Cố Dao nói thêm gì đó, tôi căn bản nghe không rõ.

Buổi sáng ở cổ trấn vô cùng yên tĩnh. Dọc hai bên con phố dài treo những chiếc đèn lồng đỏ rực nối tiếp nhau, không khí lễ hội vẫn còn khá đậm nét.

Vì ra ngoài quá sớm, cả ba đều chưa kịp ăn sáng. Thế là ở một quán ăn sáng ven đường, mỗi người bưng một bát hoành thánh nhỏ, ngồi ở bàn ngoài trời gần cây hoa mai vàng, bắt đầu ăn.

“Cố Dao, cậu nói ngôi chùa đó còn cách bao xa?” Tôi hỏi. Bát hoành thánh nóng hổi nuốt xuống, cảm giác như cả cơ thể bừng tỉnh.

Cố Dao mân mê điện thoại, lí nhí đáp: “Hình như phải đi xuyên qua thị trấn này…”

“Ông chủ, đường ngắn nhất đến chùa Long Liên đi thế nào ạ?”

Chu Cẩn dứt khoát quay sang hỏi người trong quán.

“Chùa Long Liên à, đi thêm khoảng hai trăm mét nữa, nhìn thấy một cửa hàng bán đồ lưu niệm treo đầy dây màu thì rẽ phải, rồi cứ đi thẳng cho đến khi nhìn thấy một cây cầu đá. Chỗ đó trước kia rào lại sửa cầu, vừa mới mở cửa lại mấy ngày trước, đi qua cầu đó sẽ nhanh hơn rất nhiều.”

Ông chủ là một người đàn ông trung niên, sáng sớm vắng khách, ông vừa đứng tựa quầy lướt điện thoại cho đỡ chán, vừa trò chuyện cùng chúng tôi.

“Nhìn dáng vẻ của mấy đứa chắc vẫn đang đi học nhỉ, đến sớm thế này, là định lên chùa cầu học hành thi cử à?”

“Ờ… bọn cháu chỉ là nghe nói có nơi như vậy, nên ghé xem cho biết, xem cho biết thôi ạ.”

Bị hỏi trực tiếp như vậy, Cố Dao ngược lại ngại ngùng không dám thừa nhận.

“Thế thì tin tức của mấy đứa nhạy bén lắm đấy. Nơi này, người bản địa biết còn ít, ngược lại du khách các nơi khác đến mới nhiều.”

Ông chủ đặt điện thoại xuống, hào hứng giới thiệu,

“Tuy nhiên ngôi chùa này khá là thiêng, đặc biệt là cầu học hành thi cử, cầu nhân duyên. Con trai người bạn của chú, bình thường thành tích rất bình thường, trước khi thi đại học đến đây lễ bái một chút, kết quả phát huy siêu thường đỗ luôn vào một trường đại học top đầu (nhất bản). Sau khi tốt nghiệp mãi không tìm được đối tượng, lại đến đây lễ bái một chút, một tháng sau là thoát ế, bây giờ con cũng biết đi rồi.”

“Thế, lúc lễ bái có cần kiêng kỵ hay lưu ý gì không ạ?” Cố Dao nghe đến say sưa, vội vàng hỏi dồn.

Tiếp theo đó, cô ấy và ông chủ người hỏi kẻ đáp, trò chuyện vô cùng sôi nổi. Tôi và Chu Cẩn thì cắm cúi gặm hoành thánh.

Những đám mây tầng tầng tan đi, ánh mặt trời dần rạng. Cả con phố được bao phủ trong một lớp ánh sáng mờ ảo. Cây mai vàng in bóng cành lá trên nền gạch đá xanh, gió sớm lướt qua, bóng cành rung rinh, hương mai thoang thoảng.

Sáng sớm ra ngoài quá vội, tóc tôi chỉ mới sấy khô được một nửa, chân tóc vẫn còn hơi ẩm. Gió vừa thổi, hơi lạnh cứ như theo lỗ chân lông da đầu mà chui thẳng vào trong sọ. Đang thầm lo lắng cứ bị thổi thế này có khi lại đau đầu mất, bỗng một bàn tay luồn vào tóc tôi.

Trong khoảnh khắc, tôi sững sờ.

Bàn tay kia luồn vào giữa những sợi tóc dường như cũng hơi khựng lại, sau đó, rút về.

Tôi đờ đẫn nhìn Chu Cẩn dùng đầu ngón tay kẹp lấy một bông hoa mai nhỏ xíu, trên cánh hoa dường như vẫn còn đọng chút hơi sương.

“Bị gió thổi rụng xuống, rơi vào…”

Ngón tay cậu ấy khẽ khoa tay múa chân một cái, nhìn mái tóc tôi nhíu mày:

“Cậu sao lại…”

“Đi thôi!” Cố Dao đặt bát xuống, vung tay lên,

“Ông chủ nói rồi, đi càng sớm càng thiêng!”

Chúng tôi đi tiếp theo lộ trình ông chủ chỉ, lúc này trên phố đã đông người hơn một chút. Cố Dao nôn nóng giục giã, sợ bị người qua đường giành mất công danh không bằng.

Ở ngã rẽ, quả nhiên có một cửa tiệm treo đầy những sợi dây ngũ sắc.

Cố Dao phấn khích định lao tới, nhưng bị Chu Cẩn tóm lại.

“Sao vậy anh?”

“Đứng chờ anh ở cửa một lát.” Chu Cẩn nói xong, quay đầu chui vào trong tiệm.

Lúc trở ra, trên tay cầm hai chiếc mũ len màu đỏ, không nói không rằng đội lên đầu tôi và Cố Dao mỗi người một chiếc.

“Anh làm cái gì vậy!” Cố Dao kháng cự định tháo xuống, “Quê mùa muốn chết.”

Nhưng Chu Cẩn lại nói: “Em không biết sao, lúc thắp hương mà đội mũ đỏ, ước nguyện sẽ càng linh nghiệm hơn.”

“Thật á?”

Có lẽ trong lòng Cố Dao, Chu Cẩn sinh ra đã có sức thuyết phục, thế mà cô nàng lại tin sái cổ lời bịa đặt này, cánh tay vừa giơ lên cũng ngoan ngoãn buông xuống.

“Này, đừng nhìn anh ấy bình thường nghiêm túc đạo mạo, hóa ra cũng mê tín gớm nhỉ.”

Cố Dao ghé tai tôi cười trộm.

Tôi qua loa ừ hử vài tiếng, rồi đưa tay sờ sờ chiếc mũ trên đầu, chất len rất dày dặn, vòng quanh đầu tạo thành một bức bình phong ấm áp.

Chu Cẩn vờ như không có chuyện gì đi lên trước dẫn đường. Du khách qua đường thỉnh thoảng có người ngoái đầu nhìn theo. Người thiếu niên nổi bật nhất trong đám đông, cho dù chỉ là bóng lưng, cũng có ma lực câu kéo hồn phách người ta.

Đi xuống cây cầu đá đó, lại xuyên qua một khu rừng nhỏ bên hồ, một công trình kiến trúc tường vàng ngói biếc cuối cùng cũng hiện ra trên những tầng cây. Đứng ngoài cổng chùa, tường bao loang lổ, cỏ dại mọc um tùm, trước cổng dựng một chiếc lư hương, trông có vẻ đã chịu nhiều sự tàn phá của sương gió.

Nói thật, nếu không phải màu sắc của tường ngói và tấm biển treo trên cao có viết ba chữ “Chùa Long Liên”, người đi ngang qua e rằng sẽ chỉ nghĩ đây là một ngôi nhà dân kiểu cũ. Bố cục lối vào cũng rất kỳ lạ, ánh sáng bên trong cửa mờ tối, nối với một lối đi tưởng chừng rất sâu thẳm. Có tiếng người lờ mờ đứt quãng từ cuối lối đi vọng ra, không phân biệt được là đang nói chuyện hay đang hát, hòa cùng khung cảnh đổ nát xung quanh, quả thực có vài phần rùng rợn.

“Các cậu… thật sự muốn vào trong sao?”

Tôi chằm chằm nhìn cánh cửa đen ngòm, hỏi.

“Đã đến rồi thì tất nhiên phải vào.”

Miệng Cố Dao thì kiên định, nhưng chân lại không chịu nhấc lên nửa bước. Một trận gió từ phía sau thổi tới, âm u lạnh lẽo càon vào lưng, Cố Dao hình như còn rùng mình một cái.

“Cậu không thấy nơi này thực sự có chút…”

Tôi ngập ngừng muốn nói lại thôi, trong lòng đã đánh trống lui quân thình thịch,

“Dọc đường đến đây ngay cả một bóng người cũng không thấy, có phải quá kỳ lạ rồi không?”

“Người không phải ở bên trong sao.”

Chu Cẩn hất cằm về phía cánh cửa, bộ dáng xem kịch vui nhìn hai chúng tôi.

Để lại bình luận