“Nhưng… nhưng mà…”
Đang nói, tiếng hát lanh lảnh ma quái kia lại từ trong lối đi vọng ra.
Cố Dao tóm lấy tay tôi kéo lùi lại:
“Thôi bỏ đi bỏ đi, đứng ngoài cổng vái vọng cũng thế cả, có lòng thành là được rồi.”
Tôi đang mong nghe được câu này, chỉ hận không thể ấn đầu cô ấy xuống đất dập đầu một cái rồi nhanh chóng rút lui, nhưng ngay lúc đó, Chu Cẩn lại đút hai tay vào túi, thênh thang bước vào trong.
“Anh…”
Cố Dao muốn gọi cậu ấy lại, nhưng lại không dám gọi to.
“Đi theo.”
Đại thiếu gia nhà họ Chu bình tĩnh thong dong, tiếng bước chân vang vọng trong lối đi.
Tôi và Cố Dao nhìn nhau, cắn răng đi theo.
Thực ra lối đi này không dài, ở ngã rẽ cuối cùng, ánh sáng loang lổ xuyên qua ô cửa sổ hoa. Cục diện trước mắt giống như một sảnh trước, trần nhà rất cao, cửa sảnh mở toang, có thể nhìn thấy tượng Phật được đặt ở chính điện đối diện. Giữa hai sảnh cách nhau một khoảng sân giếng trời, càng nhìn càng giống một ngôi viện được cải tạo lại từ nhà dân. Trước cửa sảnh đặt một chiếc bàn gỗ kiểu cũ.
Một ông lão thong thả ngồi phía sau, trang phục không giống nhà sư cũng chẳng giống đạo sĩ, có vẻ chỉ là người gác cổng bình thường. Trên bàn đặt một chiếc radio xách tay, đang rỉ rả phát một vở kịch hát.
Thấy có người đến, ông lão cựa mình, vươn cổ gọi vọng vào trong:
“Tiểu Vương, có người đến.”
Gian trong liền có một bóng người đáp tiếng đi ra.
“Xin chào quý khách, muốn xin xăm hỏi chuyện, hay là cầu phúc cầu an ạ?”
Người đến là một bà chị ngoài bốn mươi tuổi, mặc chiếc áo bông họa tiết hỉ hả, cười tủm tỉm nhìn chúng tôi, giống như đang hỏi
“Quý khách ăn tại bàn hay mang về”.
Tôi và Chu Cẩn nhìn nhau, đồng thời lùi lại một bước.
Vài phút sau, Cố Dao tay nắm một tờ giấy xin xăm bước ra từ chính điện, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Cậu sao thế, bốc trúng quẻ hạ (xăm xấu) à?”
Tôi thuận miệng hỏi. Cố Dao lập tức trừng mắt lườm tôi một cái, chột dạ che tờ giấy xin xăm lại:
“Hai người đi loanh quanh đâu đó chơi đi, tớ phải đưa cho sư phụ giải xăm, hai người không được nghe.”
“Sư phụ? Sư phụ nào?” Cố Dao hất cằm ra phía cửa: “Chính là ông ấy.”
Ông lão bị tình nghi là người gác cổng lúc này đã cảm nhận được ba luồng ánh mắt đang đánh giá mình, liền cất đài radio đi, lấy kính lão từ trong túi ra đeo lên, dáng ngồi cũng trở nên ngay ngắn, bộ dạng chuẩn bị tiếp khách.
Cố Dao cun cút chạy lon ton tới, cung kính dâng tờ xin xăm lên, đồng thời lén xua tay ra hiệu cho tôi và Chu Cẩn – hai “kẻ không phận sự” mau mau rời đi.
Tôi thật sự không nhịn được càu nhàu một câu:
“Em gái cậu triệu chứng này bao lâu rồi? Trước kia hình như không nghiêm trọng đến thế.”
“Không biết, học kỳ này tớ cũng ít gặp nó.”
Chu Cẩn nín cười, đột nhiên chuyển hướng,
“Tính ra thời gian ở bên nó còn không bằng thời gian tớ ở bên cậu.”
Tôi quay mặt sang hướng khác, lúc này mới dám để hai má ửng hồng, thuận thế nhìn thấy một con đường nhỏ trải sỏi:
“Đó là nơi nào vậy?”
“Qua đó xem thử.”
Chu Cẩn sải bước đi, lúc đi lướt qua tôi, còn tiện tay táy máy kéo sụp chiếc mũ len của tôi xuống một cái.
Con đường nhỏ dẫn tới một khu vườn. Trong vườn có một hồ nước rất lớn, thông với nguồn nước chảy bên ngoài tường. Trên mặt nước lác đác những cành sen tàn, vài con cá chép thong thả bơi lội dưới đáy hồ.
Ở giữa hồ có một tòa đình hóng mát, Chu Cẩn một tay vịn lan can, dáng đứng lười nhác, nhìn mặt nước bỗng bật cười.
“Cười gì vậy?” Tôi hỏi.
Cậu ấy chỉ vào một con cá chép toàn thân trắng toát, duy chỉ có đỉnh đầu là một mảng đốm đỏ ở dưới nước:
“Không thấy rất giống cậu sao?”
Tôi nhìn lại chiếc áo len trắng mình đang mặc, cố ý giật phăng chiếc mũ đỏ trên đầu xuống, không ngờ tĩnh điện nổ lách tách, tóc tai dựng ngược lên như bị điện giật.
Chu Cẩn cười đến mức gần như không thẳng lưng nổi, đợi đến khi cười đủ rồi, mới lại gần, vươn tay định vuốt lại tóc cho tôi.
Tôi né trái né phải, không cho cậu ấy chạm vào. Thế là cậu ấy nửa cáu nửa cười nhíu mày:
“Đừng động đậy.”
Cậu ấy nói vậy, tôi liền không tiền đồ mà ngoan ngoãn đứng im thin thít, mặc cho cậu ấy chỉnh sửa.
Mặt trời rạng dần, mặt hồ gợn sóng lấp lánh, từng viên gạch hòn đá trên bờ đều như đang tỏa sáng. Khuôn mặt Chu Cẩn xáp lại rất gần.
Giữa lúc cậu ấy ngước mắt chuyển dời ánh nhìn, tôi thậm chí có thể nhìn thấy ánh mặt trời nhảy nhót và trượt dài trên hàng mi dài của cậu ấy như thế nào. Tôi dời mắt nhìn xuống mặt hồ, không muốn bị cậu ấy phát hiện ra bí mật giấu nơi đáy mắt.
“Tóc cậu khô rồi.” Cậu ấy nhàn nhạt nói, ngón tay khẽ xoa nhẹ lên sau gáy tôi một cái.
“Ừm… cảm ơn.”
Trong lòng tôi hoảng loạn vô cùng, tiện tay đưa chiếc mũ cho cậu ấy, còn lùi lại một bước.
Chu Cẩn trước tiên là sửng sốt, sau đó nhận lấy chiếc mũ, tiếp tục lùi về bên lan can ngắm cá. Tôi cũng bắt chước dáng vẻ của cậu ấy nằm nhoài bên thành lan can nhìn xuống nước:
“Ơ? Cá đâu rồi?”
“Bị cậu dọa chạy mất rồi.” Cậu ấy thuận miệng đáp.
“Là bị cậu dọa chạy mất thì có, cậu cười to thế cơ mà.” Tôi lập tức phản bác, xoay người ngồi xuống chiếc ghế dài ven hồ,
“Em gái cậu hôm nay đặc biệt đến đây xin xăm hỏi quẻ, cậu lại dọa cá chép bỏ chạy mất, cậu đúng là một người anh tốt đấy.”
Chu Cẩn cũng xoay người ngồi xuống bên cạnh tôi, tay mân mê chiếc mũ len, miệng buông lời hờ hững:
“Không phải vẫn còn hai con sao?”
“Đâu cơ?”
“Đây này.”
Cậu ấy dùng ánh mắt ra hiệu vào khoảng cách giữa hai chúng tôi,
“Cậu và tớ, không phải cũng là ‘Cẩn Lễ’ (đồng âm với Cẩm Lý – cá chép) sao?”
Tôi còn chưa kịp tiếp lời, cậu ấy đã nói thêm:
“Đừng phủ nhận, câu này là chính cậu nói. Có bức ‘Đại tác phẩm Cá chép’ hồi tiểu học của cậu làm chứng.”
Ấu trĩ… Tôi lầm bầm trong bụng.
Mặt hồ mùa đông phẳng lặng như gương. Chẳng mấy chốc, đàn cá chép đó lại bơi trở lại, nấp dưới hòn giả sơn trong hồ, không chịu nhúc nhích nữa.
“Cố Dao rốt cuộc bị sao vậy, cứ thần thần bí bí thế nào ấy?” Tôi hỏi,
“Thi trượt, bị mẹ mắng cho một trận thậm tệ, chịu đả kích rất lớn.”
Chu Cẩn tựa lưng vào lan can, hơi ngửa đầu, đường xương quai hàm kéo căng càng rõ nét và đẹp hơn,
“Nói ra thì cậu và tớ đều có trách nhiệm.”
Nghe đến đây, tôi không khỏi cảm thấy Cố Dao thật đáng thương.
Mẹ cô ấy là một phụ huynh hay lo âu nức tiếng, lại còn không may đụng phải Chu Cẩn – một người anh họ điển hình của “con nhà người ta”. Vốn dĩ còn có tôi để đồng cảm, cùng chung cảnh ngộ, ai ngờ vì đủ mọi lý do mà tôi lại đột ngột vươn lên… Nghĩ như vậy, việc tôi và Chu Cẩn dậy từ sáng sớm tinh mơ tháp tùng cô ấy đến cái nơi chim không thèm ị này thắp hương bái Phật quả thực là hợp tình hợp lý.
“Quên nói với cậu, cậu nổi tiếng ở Phụ Trung rồi đấy.”
Chu Cẩn nghiêng đầu, cười như không cười, trong lời nói thế mà lại có ý tự hào,
“Hôm công bố điểm thi chung toàn thành phố, giáo viên ở Phụ Trung đều đồn ầm lên, Thế Tây năm nay thế mà lại xuất hiện một hắc mã (nhân tố bất ngờ), lọt vào top 300.”
“Ồ, vậy sao?” Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, “Tớ lại cảm thấy, vẫn có thể thi cao hơn một chút nữa.”
Khóe miệng Chu Cẩn hoàn toàn cong lên, lần này cậu ấy không đả kích tôi:
“Tớ cũng thấy vậy.”
Có làn gió lướt qua mặt hồ, không lạnh, còn mang theo thoang thoảng hương mai vàng.
“Đại học muốn đi đâu?”
Chu Cẩn nhìn mặt nước gợn sóng, hỏi. Tôi nhìn cậu ấy một cái, cũng đưa mắt nhìn ra xa:
“Tớ biết trường đại học cậu muốn thi, đáng tiếc mục tiêu đó đối với tớ quá cao rồi. Nhưng trường Đại học Chính Pháp bên cạnh, tớ ngược lại có thể thử xem.”
“Vậy hy vọng cậu…”
“Này, cậu nói xem Cố Dao có phải đã bái nhầm chỗ rồi không?”
Tôi bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng, vỗ đùi đứng phắt dậy,
“Nơi này tên là Chùa Long Liên, là vì cá chép hóa rồng mà được đặt tên, cái gọi là cá chép hóa rồng cũng có nghĩa là cá chép vượt vũ môn, thi đỗ trường trung học. Cô ấy có phải nên qua đây bái Lão tiên Cá chép mới đúng không?”