Để hùa theo phong cách của cái hội nhóm nhỏ kia, cô ấy để mặc họ dùng mỹ phẩm kém chất lượng trát lên một lớp trang điểm thật đậm, biến ngũ quan vốn thanh tú trở nên đầy nét phong trần. Làn da cũng ngày một tệ đi, lớp phấn nền dày cộp trên mặt lúc này đã chẳng còn che giấu nổi những vết thâm mụn và vết dị ứng loang lổ.
Ngoài ra, những thói hư tật xấu mà đám người đó tiêm nhiễm cũng đang xóa nhòa đi khí chất ban đầu của cô ấy. Bằng mắt thường cũng thấy cô ấy trở nên dung tục và thô bỉ. Sự thay đổi từ trong ra ngoài này, cộng thêm những tâm cơ tự cho là thông minh học được từ Lý Uyển, tất thảy đã trở thành lưỡi dao sắc bén “hủy dung” chính cô ấy.
“Tần Hàm, trước kia tôi từng hận cậu, nhưng bây giờ tôi lại thực sự thấy thương hại cậu.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy,vô cùng bình thản nói.
Tần Hàm dường như đã đoán được tôi sẽ nói vậy, kiêu ngạo hất cằm: “Hừ, bớt làm trò đi. Bây giờ tôi sa sút rồi, nhưng cậu thì có thể tốt đẹp hơn được chỗ nào cơ chứ?”
Cô ấy đưa tay chỉ xung quanh, bắt đầu cười, nụ cười càng lúc càng độc ác: “Nhìn cho kỹ đi, đây là Thế Tây, một ngôi trường nát bét! Cậu và mẹ cậu bây giờ đang phải thuê nhà trong khu tập thể cũ rích tồi tàn ngay cạnh đây! Sao hả, khu phố cũ rác rưởi lắm phải không? Chẳng thể so sánh với nơi cậu lớn lên từ nhỏ chứ gì? Nói cho cậu biết, tôi cũng từng sống ở những nơi tương tự, sống rất nhiều năm. Nơi thế này giống như một đầm lầy bùn nhão, liều mạng giam cầm con người dưới đáy xã hội. Lúc trước, tôi và mẹ đã thề nhất định phải thoát ra khỏi đó, bất kể là dùng cách nào đi nữa.”
“Đừng tưởng cậu thi tốt được một hai lần thì tương lai sẽ thuận buồm xuôi gió.” Cô ta nói tiếp, trong ánh mắt lộ ra vẻ khinh khỉnh khó hiểu. “Nói không chừng sau này có ngày cậu sẽ nhận ra, thủ đoạn của mẹ tôi mới thực sự có ích.”
“Thủ đoạn của mẹ cậu nếu thật sự có ích, thì sao chưa đầy hai năm đã lại bị đuổi ra khỏi nhà rồi?” Tôi đưa tay ôm trán,cảm thấy nói chuyện với cô ta thật sự là một việc nhàm chán.
Tần Hàm á khẩu, nhưng rất nhanh lại cứng miệng: “Cứ chờ đấy mà xem.”
Tôi bật cười: “Được thôi, các người bây giờ chuyển đi đâu rồi? Lúc nào rảnh tôi sẽ chống mắt lên đi xem các người.”
“Cậu…” Hai hàng lông mày thanh tú của cô ấy nhíu lại sắp xoắn thành một sợi dây thừng, nhìn tôi nhưng chẳng thốt nên lời, ngược lại còn bồn chồn vò vò góc áo.
“Tần Hàm, có một số đạo lý làm người mẹ cậu không hiểu, nên đành phải để tôi dạy cậu vậy, con người với nhau là không giống nhau.” Tôi nghiêng người tựa vào bục giảng, hai tay đút vào túi áo đồng phục, chậm rãi nói: “Có những người phàm làm việc gì cũng thích dựa vào chính mình, ví dụ như mẹ tôi. Tuy hai mẹ con tôi giờ đang sống trong căn nhà tồi tàn chật hẹp, nhưng đó là để tiện cho tôi đi học. Không giấu gì cậu, sự nghiệp của mẹ tôi còn đang tốt hơn cả trước kia. Gần đây bà ấy đang đi xem nhà mới, đợi thi đại học xong là chúng tôi sẽ chuyển nhà.”
“Trong mắt cậu và mẹ cậu, bố tôi có năng lực như vậy, là cái cây cổ thụ mà các người bất chấp mọi giá phải bám chặt lấy. Nhưng trong mắt mẹ tôi, bố tôi chỉ là một người bạn đời. Ngày nào đó chia tay thì cứ chia tay thôi, chẳng có chuyện gì là rời khỏi ông ấy thì không sống nổi cả.”
“Các người đố kỵ với những thứ người khác có, thế là vắt óc tìm mọi cách chiếm làm của riêng, lại còn chuẩn bị sẵn một bộ lý lẽ ‘mỗi người tự dựa vào bản lĩnh’. Nhưng một khi không giữ được nữa, lại than khóc kể lể cuộc sống bất công ra sao. Cậu không thấy buồn cười lắm sao?”
“Chưa đến lượt cậu nói mẹ tôi!” Tần Hàm tức giận hét lên. “Không cho phép cậu nói bà ấy!”
Tôi khựng lại một chút, đợi cô ấy bình tĩnh lại đôi chút rồi nói tiếp: “Tôi hiểu, đối với cậu, mẹ là người quan trọng nhất,thế nên cậu luôn ngoan ngoãn nghe lời bà ấy, chưa từng hoài nghi. Nhưng có một chuyện tôi muốn nói cho cậu biết, cậu đã bị bà ấy tẩy não quá sâu rồi, có những chuyện đừng nói là phân biệt đúng sai, đến cả thật giả cậu cũng chẳng phân biệt nổi đâu.”
“Cậu có ý gì?”
Tôi chỉ vào vai: “Cậu có một vết sẹo bỏng ở đây. Lần đầu tiên gặp nhau, cậu nói là do bố làm bỏng, đúng không?”
Tần Hàm gật đầu, nhìn tôi chằm chằm đầy hoài nghi.
“Lần bố cậu đến làm loạn, trong lúc cãi vã bọn họ đã bới móc đủ thứ chuyện cũ, tình cờ nhắc đến chuyện này. Nhưng sự thật lúc đó là, bố cậu chỉ trích Lý Uyển năm xưa thao tác bất cẩn làm cậu bị bỏng, hơn nữa lại còn kéo dài bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất, khiến cậu vĩnh viễn mang vết sẹo này.”
Chuyện này là Cố Dao kể lại cho tôi. Lúc đó Tần Hàm không có mặt, bố mẹ cô ấy lại cãi nhau ỏm tỏi ngoài hành lang,Cố Dao đi ngang qua đúng lúc nghe được.
“Không thể nào.” Tần Hàm lắc đầu. “Rõ ràng là ông ta làm, ông ta trọng nam khinh nữ, lời ông ta nói không thể tin được!”
“Nhưng mẹ cậu cũng đâu có phủ nhận.”
“Không thể nào, không thể nào đâu…” Tần Hàm vịn lấy mép bàn, sắc mặt bắt đầu trở nên hoảng loạn.
Vì sự tồn tại của vết sẹo này, cô ấy không bao giờ dám mặc áo trễ vai, mỗi lần đi tắm đều phải chán ghét dùng khăn mặt che lại. Đây là những lời cô ấy nói với tôi lúc mới quen để nhanh chóng kéo gần khoảng cách. Đối với cô ấy, vết sẹo đó không chỉ xấu xí mà còn đại diện cho những tổn thương từ gia đình, giờ đây lại mang thêm một tầng ý nghĩa nữa — sự dối trá.
Tần Hàm ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu gối, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại “Không thể nào, sao có thể là mẹ mình được chứ”, nước mắt tuôn rơi như hạt châu đứt chỉ. Nhìn dáng vẻ này của cô ấy, tôi chợt thấy có chút không đành lòng. Con người ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nếu như cô ấy không vô phúc vớ phải một người mẹ như thế, có lẽ…
“Không thể nào!” Tần Hàm đột nhiên gào lên một tiếng thê lương, cô ta nắm chặt tóc, nước mắt giàn giụa đầy mặt, toàn thân thảm hại: “Mẹ tôi sẽ không lừa tôi, bà ấy là người duy nhất bảo vệ tôi! Là các người đang nói dối!”
Tôi từ từ bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, hỏi: “Tần Hàm, cậu đã từng nghĩ về tương lai chưa?”
Tần Hàm nức nở, không nói lời nào.
“Cậu đừng nói là sau này cũng định giống như mẹ cậu, ký thác toàn bộ hi vọng cuộc đời lên người khác đấy nhé?” Tôi thở dài. “Hãy thử nhìn lại con đường đã đi qua đi, cậu thực sự cảm thấy thủ đoạn của bà ta là đúng đắn sao?”
Tần Hàm gục đầu xuống, hai bờ vai run lên từng nhịp. Thật lâu sau, cô ấy mới rầu rĩ thốt ra một chữ: “Cút.”
Tôi đứng dậy, đi thẳng ra khỏi lớp học. Trời sẩm tối ngày đầu xuân vẫn chưa tắt nắng, nhiệt độ dễ chịu, trong không khí hòa quyện hương thơm thanh khiết của cỏ cây, là hương vị của vạn vật hồi sinh.
Chuyện này, tôi cuối cùng vẫn không nhẫn tâm nói cho Tần Hàm biết toàn bộ. Hôm đó Cố Dao tình cờ bắt gặp bố Tần và Lý Uyển cãi nhau liền lén lút dùng điện thoại ghi âm lại ở góc cầu thang. Trong tệp âm thanh gửi qua, tôi nghe thấy đoạn đối thoại như thế này:
Bố Tần: “Cô bớt tát nước bẩn vào tôi đi. Năm Hàm Hàm ba tuổi, bị cô cầm ấm nước sôi làm bỏng vai, vết sẹo đó đến giờ vẫn còn. Cô tính là một người mẹ xứng đáng sao!”
Lý Uyển: “Làm bỏng thì đã sao? Tôi sinh ra nó nuôi lớn nó, cũng đâu phải cố ý làm bỏng. Dựa vào cái gì mà bảo tôi không xứng đáng!”
Bố Tần: “Được, cho dù cô không cố ý, nhưng người cứ lần lữa mãi không chịu đưa nó đến bệnh viện chữa trị cũng là cô, không sai chứ! Cô lúc nào cũng mở miệng nói người nhà họ Tần chúng tôi trọng nam khinh nữ. Phải, nhà chúng tôi đúng là thích con trai hơn, nhưng lúc Hàm Hàm mới sinh ra, người đầu tiên chê bai nó là bé gái, chính là cô!”
Lý Uyển: “Tôi…”
Bố Tần: “Hàm Hàm bị bỏng, là đợi mẹ tôi về nhà phát hiện ra rồi mới đưa đi bệnh viện. Lúc đó vì nó là con gái nên cô không vui, căn bản không thèm đoái hoài gì đến nó. Cô muốn có một đứa con trai, vì cô cho rằng chỉ có con trai mới chiếm được tài sản của nhà tôi, mới mang lại lợi ích cho cô. Cô dám nói bản thân không nghĩ như vậy sao?”
Lý Uyển: “Họ Tần kia, ông đừng có ngậm máu phun người!”
Bố Tần: “Sau khi đứa nhỏ bắt đầu biết nhận thức, cô lại sợ nó hận cô, thế là bắt cả nhà chúng tôi phải cùng nhau dựng chuyện lừa nó. Lý Uyển, tôi thừa biết cô vì tiền mới lấy tôi, nhưng vuốt lương tâm mà nói, mấy năm nay nhà họ Tần chúng tôi cũng không hề bạc đãi cô phải không? Ai ngờ cô vừa thấy công ty sa sút dần, quay đầu liền lén lút tẩu tán tài sản. Sớm biết cô là loại sói mắt trắng vô ơn như vậy, thì lúc trước tôi đã…”