8
Đếm ngược 3 ngày trước khi tôi chết.
Dương Sơ Lễ bị bắt rồi, chính Sầm Ngọc đã tự tay bắt anh. Bọn họ trùm một tấm vải đen lên đầu anh, trói chặt tay chân rồi bắt anh quỳ xuống trước mặt tôi.
Tôi đã từng nghĩ đến việc ngày gặp lại Dương Sơ Lễ sẽ là một khung cảnh như thế này.
Trên người Dương Sơ Lễ có vết thương, đó là sự gầm thét, trút giận thầm lặng của Sầm Ngọc đối với anh.
Ánh mắt tôi trở nên âm trầm, lạnh lẽo, trừng mắt đầy tàn nhẫn với Sầm Ngọc.
Sầm Ngọc khẽ nghiêng đầu, xua xua tay rồi tựa vào lưng ghế: “Đánh vài cái không chết người được đâu.” Giọng điệu đầy cợt nhả của anh ta vừa quyến rũ vừa lạnh lùng, sâu trong đôi mắt hẹp dài toàn là sự u ám.
Khắp người tôi tỏa ra một luồng khí thế tàn độc khiến người ta phải khiếp sợ. Đám thuộc hạ xung quanh biết điều không dám thở mạnh một tiếng, chúng cũng đang chờ xem tôi sẽ hành hạ viên cảnh sát dám đối đầu với tôi này như thế nào.
Dù tôi đã vô cùng kìm nén, nhưng trong mắt vẫn không tự chủ được mà phủ lên một tầng sương mờ. Tôi vội vàng quay mặt đi nơi khác, không thể để bất kỳ ai nhìn thấy dáng vẻ này của mình.
“Ra ngoài hết đi!” Giọng của Sầm Ngọc vang lên rất đúng lúc, anh ta đã nhìn ra sự bối rối của tôi.
Trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Nước mắt tôi vào khoảnh khắc này không thể kìm nén được nữa, tuôn trào như suối thác khắp gương mặt, chẳng cách nào ngăn lại. Tôi quỳ thụp xuống trước mặt Dương Sơ Lễ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh.
Anh bị trùm vải đen, không biết tôi là ai, nhưng tôi cảm nhận được anh khựng lại một nhịp khi tôi tiến đến gần, trong miệng lầm bầm: “Tiểu Sơ…”
Anh sẽ không nhận ra tôi, nhưng anh quá quen thuộc với tôi rồi, có lẽ là đã ngửi thấy mùi hương trên cơ thể tôi. Khi tay tôi vừa chạm vào mặt anh, anh liền tuyệt tình nghiêng đầu sang một bên né tránh.
Tôi không dám giữ anh lại bên mình quá lâu, cũng không dám cất lời. Vở kịch của tôi vẫn chưa đến lúc để anh nhận ra tôi. Tôi nháy mắt ra hiệu với Sầm Ngọc, bảo anh ta đưa Dương Sơ Lễ đi.
“Tôi không thể đối xử quá tốt với gã, nếu không sẽ dễ bị lộ tẩy.” Sầm Ngọc đối xử với Dương Sơ Lễ không tính là tốt, nhưng nhìn sắc mặt tôi nên cũng không dám quá tàn nhẫn. Dù vậy, những trận đòn roi mắng nhiếc vẫn không thiếu một chút nào, chỉ là hầu hết đều né tránh các vị trí hiểm yếu, không gây ra vết thương quá nghiêm trọng.
Mấy chuyện tự tay hành hạ đó, việc nào Sầm Ngọc cũng đích thân tham gia. Cái người này, thật sự là đem toàn bộ tâm tư muốn hành hạ Dương Sơ Lễ viết hết lên trên mặt rồi.
Thực sự xin lỗi anh, Dương Sơ Lễ, hãy ráng nhẫn nhịn thêm chút nữa thôi, sắp qua rồi.
Dương Sơ Lễ bị bắt tới đây, thảy đều nằm trong dự liệu. Mà anh, thực chất là làm nằm vùng trà trộn vào, giả vờ để chúng tôi bắt được. Anh chấp nhận sống thoi thóp trên địa bàn của tôi, chờ đợi thời cơ để tóm gọn tất cả chúng tôi trong một mẻ lưới.
Tôi cũng vờ như lơ là cảnh giác, để tai mắt mà anh cài cắm ở đây có cơ hội giao lưu, liên lạc với anh.
“Thật là, nếu không có cô ở đây tiếp tay, gã có thể dễ dàng làm nằm vùng bò vào đây được sao? Lại còn để gã mang theo cả thiết bị định vị và máy truyền tin nữa chứ?” Sầm Ngọc hừ mũi khinh bỉ. “Bọn họ có phải làm cảnh sát lâu quá rồi nên ảo tưởng có hào quang chính nghĩa bao bọc, coi chúng ta là lũ ngốc cả rồi không!”