14
Ba ngày nữa, Thái tử phi sẽ bị bắt quả tang tư thông với người khác, sau đó bị Thái tử hưu bỏ.
Khi vụ án đúc tiền giả bị điều tra đến người nàng, mọi trách nhiệm cũng sẽ không còn liên quan đến Thái tử nữa.
Thái tử phi là đích nữ của Phạm Dương Lư thị.
Đến lúc ấy, chỉ có Phạm Dương Lư thị phải gánh tội.
Kiếp trước, sau khi Đại Lý Tự tra ra việc Thái tử phi lợi dụng mỏ đồng của nhà mẹ đẻ để đúc tiền giả, Thái tử còn đích thân vào ngục thăm nàng.
Hắn giả vờ đau lòng mà khóc:
— Đều tại ta quá tiết kiệm, khiến nàng phải chịu khổ theo ta.
— Nếu nàng nói sớm hơn, ta nhất định sẽ không để nàng sống những ngày cơ cực như vậy.
Hoàng đế đương triều nổi tiếng trị quốc bằng sự cần kiệm.
Thái tử cũng nhờ hình tượng thanh liêm, tiết kiệm mà được người người ca tụng.
Nếu không nhờ vậy, ngôi vị Thái tử chưa chắc đã đến lượt hắn.
Giả mãi rồi thành thật.
Thái tử lợi dụng việc Thái tử phi yêu mình đến chết đi sống lại, lừa nàng dùng mỏ đồng của Lư gia đúc tiền giả, chỉ để thỏa mãn dục vọng riêng của bản thân.
Chim nhạn bay qua còn để lại dấu vết.
Gió thổi qua còn lưu lại âm thanh.
Chỉ cần từng làm, nhất định sẽ để lại manh mối.
Thái tử có một chiếc nhẫn ngọc cực kỳ yêu thích.
Ngày thường hắn đặt trên giá cổ vật trong thư phòng.
Chỉ khi không có ai mới lấy ra thưởng thức.
Vì sao ta biết?
Bởi vì hắn chưa từng xem ta là người.
Kiếp trước, lúc hành hạ ta, hắn từng ép ta ngậm chiếc nhẫn ấy trong miệng.
Hắn nói:
— Thứ này giá trị liên thành.
— Nếu làm vỡ nó, dù lấy mạng Lục Nguyên Đình cũng không đền nổi.
Sau một trận ân ái với Cố Thế An, ta ngoan ngoãn ghé sát tai hắn nói:
— Gần đây nô gia nghe được một chuyện rất kỳ lạ.
— Nói ta nghe thử xem.
— Có người bảo Thái tử được một món bảo vật quý giá, cất trên giá cổ vật trong thư phòng.
— Ai cũng biết Thái tử nổi tiếng tiết kiệm, sao lại giữ thứ xa xỉ như vậy?
Nói tới đây, ta làm ra vẻ bừng tỉnh.
Che miệng kinh ngạc:
— Chẳng lẽ có người biết gần đây chàng đang điều tra vụ án tiền giả, nên muốn nhân cơ hội này hãm hại Thái tử?
Cố Thế An bật cười.
— Đó là Thái tử đấy.
— Đâu phải muốn hạ bệ là hạ bệ được.
Nhìn qua có vẻ hắn không để tâm đến lời ta.
Nhưng hắn và Thái tử vốn là kẻ thù.
Nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Thật hay giả đều không quan trọng.
Chỉ cần điều tra Thái tử là đủ rồi.
Ba ngày sau.
Đại Lý Tự xác nhận kẻ chủ mưu đứng sau vụ án đúc tiền giả chính là Thái tử.
Hoàng đế đang bệnh nặng nghe tin.
Lập tức nổi trận lôi đình.
Tức đến mức phun ra một ngụm máu lớn.
Ai cũng cho rằng lần này Thái tử chắc chắn bị phế.
Không ngờ cuối cùng hắn chỉ bị thu hồi quyền giám quốc.
Bị cấm túc trong phủ Thái tử một tháng để tự kiểm điểm.
Nghe tin ấy, Tiểu Hạnh lẩm bẩm:
— Hoàng thượng chẳng lẽ bệnh đến hồ đồ rồi sao?
Ta nằm trên ghế đu đưa.
Ung dung lắc lư.
— Không phải hồ đồ.
— Mà là đã mất quyền quyết định rồi.
Cố Thế An vào cung diện kiến Hoàng đế.
Nhưng lấy cớ Hoàng đế bệnh nặng, Triệu Hoàng hậu không cho bất kỳ ai gặp mặt.
Thậm chí còn sai người chặn ngay ngoài cửa.
Muốn gặp cũng không được.
Điều đó chứng tỏ hiện giờ Hoàng đế đang bị Triệu Hoàng hậu khống chế.
Mà bây giờ Triệu Tướng cũng đang nắm quyền giám quốc.
Biết rõ chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng không thể cứng rắn xông vào.
Nếu bị chụp cho cái mũ mưu phản thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Trong lòng Cố Thế An vô cùng bực bội.
Hễ rảnh rỗi là lại tìm cách trút giận lên ta.
Thậm chí lúc ra ngoài làm việc cũng mang ta theo.
Hôm ấy người của Đại Lý Tự đến phủ Thái tử đón Thái tử phi.
Ta ngồi trong xe ngựa.
Vừa vặn nhìn thấy Lư Mẫn cũng tới.
Thái tử phi bị Thái tử lừa gạt.
Hoàng đế đặc biệt cho phép nàng hòa ly trở về nhà mẹ đẻ.
Do người của Đại Lý Tự hộ tống.
Chiếu chỉ này do chính tổng quản thái giám thân cận bên cạnh Hoàng đế truyền đạt tới Đại Lý Tự.
Rõ ràng Hoàng đế đang lo lắng Triệu Hoàng hậu và Triệu Tướng sẽ dùng Thái tử phi để uy hiếp Phạm Dương Lư thị.
Một cơn gió thổi tới.
Khẽ vén tấm rèm bên cửa sổ xe lên một góc.
Lư Mẫn không nhìn thấy Cố Thế An.
Liền đứng bên ngoài hành lễ với ta.
Nhẹ giọng hỏi:
— Cô nương, trước đây chúng ta từng gặp nhau ở đâu sao?
Đúng lúc ấy.
Cố Thế An vừa từ phủ Thái tử đi ra.
Toàn bộ cảnh tượng này đều lọt vào mắt hắn.
Dù cách rất xa.
Ta vẫn cảm thấy ánh mắt hắn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Ta thoải mái đáp:
— Ở ngõ Điềm Thủy, trước cửa phủ Lục học sĩ.
— Ta từng nhìn thấy công tử.
Lư Mẫn hơi ngẩn người.
— Hôm đó Lục học sĩ mời ta dùng cơm, nói là muốn cảm tạ ta đã giúp đỡ hắn.
Nói tới đây hắn bỗng khựng lại.
Như thể chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại nhắc đến chuyện ấy.
Một lúc sau mới nói tiếp:
— Nhưng hôm đó ta không nhìn thấy cô nương.
Ta mỉm cười áy náy.
— Vậy chắc là ta nhớ nhầm rồi.
— Có lẽ chúng ta chưa từng gặp nhau.
Cố Thế An sải bước đi tới.
Từ đầu đến cuối không thèm nhìn Lư Mẫn lấy một lần.
Hắn trực tiếp bước lên xe ngựa.
Bàn tay siết chặt vòng eo ta.
Ép ta vào lòng.
Đôi mắt đen thẳm khóa chặt lấy ta.
Bàn tay lạnh lẽo đặt lên trước ngực ta.
Giọng nói trầm thấp vang lên:
— A Diên.
— Ta đã nói rồi.
— Đừng động tâm với Lư Mẫn.
Tiếng thì thầm ấy như lời của ác quỷ.
Ngay sau khi chữ cuối cùng rơi xuống.
Bên tai vang lên tiếng vải vóc bị xé toạc.
Cố Thế An xé toạc lớp y phục bên ngoài của ta.
Chiếc yếm màu hồng nhạt bên trong lập tức lộ ra.
Rèm xe bị gió thổi tung.
Qua khe rèm lay động, ta nhìn thấy Lư Mẫn vội vàng quay mặt đi.
Trong quá khứ, ta chưa từng vì những lần thân mật với Cố Thế An mà cảm thấy khó chịu đến thế.
Nhưng vừa nghĩ tới việc Lư Mẫn còn ở bên ngoài.
Một cảm giác bài xích mãnh liệt lập tức dâng lên.
Cố Thế An cúi xuống hôn ta.
Ta không nhịn được quay đầu sang bên nôn khan.
Đợi đến khi bình tĩnh lại rồi quay đầu về.
Cố Thế An đã giật lấy chiếc khăn tay của ta.
Thô bạo lau môi ta.
Rõ ràng chỉ là tấm lụa mềm mại.
Nhưng lại cọ đến mức khóe môi rướm máu.
Sau khi lau sạch.
Hắn chẳng hề thương tiếc mà nghiền mạnh lên đôi môi ấy.
Một tay hắn vén rèm xe lên.
Như thể đang tuyên bố chủ quyền với người đã sớm rời xa kia.
Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy vô cùng ghê tởm những hành động thân mật với Cố Thế An.
Hoặc có lẽ…
Thứ khiến ta ghê tởm chính là bản thân mình.
Ta chỉ muốn tìm một khe đất để chui xuống.
Trốn thật kỹ.
Không cho bất kỳ ai nhìn thấy.
Cố Thế An nhận ra sự né tránh của ta.
Hắn hung hăng cắn lên đầu lưỡi ta.
Cơn đau khiến nước mắt lập tức trào ra.
Hắn lại chậm rãi hôn đi từng giọt lệ.
Giọng nói dịu dàng đến đáng sợ.
— Nếu A Diên thích nhìn hắn đến vậy…
— Chi bằng làm hắn thành nhân trệ.
— Đặt trước mặt nàng mỗi ngày để nàng ngắm, được không?
Nụ cười trên môi hắn vẫn ôn nhu như cũ.
Nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương.
Ta biết.
Cố Thế An không phải đang nói đùa.
Chỉ cần hắn muốn.
Hắn thật sự có thể biến một con người sống sờ sờ thành thứ sống không bằng chết.
Mà điều đáng sợ nhất là…
Hắn vừa nói những lời tàn nhẫn ấy.
Vừa dịu dàng lau nước mắt cho ta.