15

— Không thích!

Ta vội vàng lắc đầu.

Trong lúc hoảng loạn, không cẩn thận làm rơi cây trâm phượng văn khảm vàng ngọc trên búi tóc xuống đất.

Ý cười ít ỏi trong mắt Cố Thế An lập tức biến mất.

Ta cuống quýt nhặt cây trâm lên.

Thổi sạch bụi bám trên đó.

Rồi như dâng bảo vật mà đưa tới trước mặt hắn.

— Chàng nhìn xem, không hỏng đâu!

— Thật sao?

Cố Thế An kéo dài giọng.

Hắn cầm lấy cây trâm, lật sang mặt còn lại.

— A Diên, chỗ này vỡ rồi.

— Nàng nói xem phải làm sao đây?

Chỉ là một góc rất nhỏ, rất khó nhận ra.

Với thân phận của Cố Thế An.

Hắn căn bản chẳng cần để tâm đến một cây trâm.

Nhưng lúc này hắn lại cố tình so đo.

Cố Thế An lười biếng nhìn ta.

— A Diên, nàng nói xem nên làm thế nào mới tốt đây?

Ta vòng tay qua vai hắn.

Chủ động hôn lên môi hắn.

Quấn quýt lấy đầu lưỡi hắn.

Nhưng lại bị đẩy ra không chút lưu tình.

— Đồ không biết xấu hổ!

Cố Thế An ném cây trâm vào mặt ta.

Má bị đập đau nhói.

Nhưng ta lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cố Thế An cười rồi.

Có nghĩa là chuyện này đã qua.

Nhưng ba ngày sau.

Khắp kinh thành đều đang bàn tán một chuyện.

Tiểu công tử Phạm Dương Lư thị là Lư Mẫn sau khi uống rượu đã trêu ghẹo Vĩnh Bình Quận chúa.

Kết quả bị Cố Thế tử bắt gặp tại chỗ.

Đánh gãy một chân.

Ta biết rõ.

Lư Mẫn vừa uống rượu là nổi đầy ban đỏ.

Nặng hơn còn khó thở.

Thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.

Hắn từng nói.

Cả đời này sẽ không uống rượu.

Cố Thế An rõ ràng là cố ý.

Lửa giận công tâm.

Bên dưới thân thể bỗng có một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra.

Chớp mắt đã nhuộm đỏ cả vạt váy.

Tiểu Hạnh tái mặt.

— Muội đi gọi Hoàng đại phu ngay!

— Không cần.

Ta lê đôi chân nặng trĩu đến bên giường.

Rồi nằm xuống.

Tiểu Hạnh sốt ruột đến phát khóc.

— Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?

— Ta buồn ngủ rồi.

Ta nhắm mắt.

Không muốn để ý đến bất cứ điều gì nữa.

Nước mắt Tiểu Hạnh rơi lã chã.

— Tỷ tỷ!

— Ngủ một giấc là ổn thôi.

— Tỷ tỷ!

— A Diên.

Một giọng nam trầm thấp bất ngờ vang lên.

Ta không những không mở mắt.

Mà còn xoay người quay lưng về phía hắn.

Cố Thế An bước tới bên giường.

Bóng người cao lớn phủ xuống như mây đen đè thành.

— Nàng đang giận dỗi cái gì?

Ta kéo chăn trùm kín đầu.

— Nô gia nào dám giận dỗi Thế tử gia chứ?

Cố Thế An lập tức kéo chăn xuống.

Muốn xoay người ta lại.

Ta vùi mặt vào gối.

Nhất quyết không nhìn hắn.

Kiên nhẫn của Cố Thế An có hạn.

Hắn cúi xuống sát bên tai ta.

Giọng nói dịu dàng đến lạnh người.

— A Diên.

— Nàng nói xem…

— Nếu Lư Mẫn mất luôn cả hai chân thì sẽ thế nào?

Ta lập tức ngẩng phắt đầu lên.

Mà trong khoảnh khắc ấy.

Sự lạnh lẽo trong mắt Cố Thế An cũng biến mất.

Lúc đó ta mới hiểu.

Mình cược đúng rồi.

Ở bên hắn mười năm.

Ít nhiều hắn vẫn có chút tình cảm với ta.

Nhìn chính mình trong đôi mắt hắn.

Khóc đến mặt đầy nước mắt.

Ta nghẹn ngào:

— Chàng vốn chẳng hề để tâm đến đứa bé của chúng ta!

Cố Thế An khựng lại.

Hiển nhiên không hiểu vì sao ta đột nhiên nhắc tới đứa trẻ.

Một lúc sau hắn cau mày.

— Nếu ta không để tâm.

— Ta đã không để nàng giữ nó lại.

Ta bật khóc dữ dội hơn.

— Vậy vì sao gia lại đánh gãy chân Lư Mẫn?

— Chẳng lẽ chỉ vì ta nhìn hắn thêm vài lần?

— Chàng cho rằng ta có ý gì với hắn sao?

— Tàn nhẫn như vậy…

— Chàng không sợ báo ứng à?

Ta vừa khóc vừa cười.

— Đúng rồi…

— Chàng là người có số mệnh phú quý trời sinh.

— Đương nhiên không sợ báo ứng.

— Chỉ có ta và đứa bé này mới là thứ thấp hèn.

— Báo ứng cuối cùng cũng chỉ rơi xuống đầu chúng ta thôi!

Ta khóc đến đứt quãng từng hơi.

Mà máu dưới thân cũng càng lúc càng nhiều.

Loại thuốc giả mang thai Hoàng lão đầu đưa cho ta.

Sau khi uống sẽ khiến nguyệt sự chậm một tháng.

Tác dụng phụ là khi nguyệt sự quay trở lại.

Sẽ dữ dội hơn bình thường rất nhiều.

Uống càng nhiều.

Càng nghiêm trọng.

Ta đã uống hai viên.

Lúc này bụng dưới đau như dao cắt.

Toàn thân còn bắt đầu co giật nhẹ.

Cố Thế An lập tức ôm chặt ta vào lòng.

Bảo Tiểu Hạnh mau đi mời Hoàng đại phu.

— Không được đi!

Ta cắn răng nói.

— Đằng nào cũng sẽ gặp báo ứng.

— Chết sớm hay chết muộn thì có khác gì đâu!

— Lục Diên!

Cố Thế An nổi giận.

Nhưng…

Sự hoảng hốt trong mắt hắn.

Lại là lần đầu tiên ta nhìn thấy.

Ta từ từ nhắm mắt lại.

Nghiêng đầu sang một bên.

Không nói thêm lời nào.

Mặc cho nước mắt chảy dài trên má.

Từng giọt.

Từng giọt rơi xuống lòng bàn tay đang ôm lấy ta của hắn.

16

Có Hoàng lão đầu ra tay.

Đứa bé rất dễ dàng được giữ lại.

Cố Thế An ra lệnh cho Hoàng lão đầu phải tận tâm dưỡng thai cho ta.

Hắn lạnh lùng nói:

— Nếu đứa bé không thể bình an chào đời.

— Thì đầu của ngươi cũng không cần giữ nữa.

Hoàng lão đầu dù trong lòng vô cùng không cam tâm.

Cũng chỉ có thể cúi đầu nhận lệnh.

Đợi Cố Thế An rời đi.

Hoàng lão đầu lập tức than trời trách đất.

— Ngươi còn không chịu mang thai thật.

— Thì tháng ngày chênh lệch quá nhiều.

— Ta cũng không che giấu nổi nữa đâu!

Ta nằm trên giường.

Sắc mặt tái nhợt.

Nhưng vẫn cong môi cười.

— Nhanh thôi.

Hoàng lão đầu trợn mắt.

— Nhanh cái gì mà nhanh!

— Ngươi tưởng mang thai là chuyện muốn có là có chắc?

Ta không đáp.

Chỉ khẽ vuốt bụng mình.

Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Chỉ còn bảy ngày nữa.

Cố Thế An sẽ thành thân với đích nữ nhà họ Thẩm.

Bảy ngày.

Đủ để rất nhiều chuyện xảy ra.

Để lại bình luận