22

“Không thể nào.”

Cố Thế An là người kiêu ngạo và cao quý đến thế.

Hắn tuyệt đối không thể vì một kỹ nữ mà chịu nhục chui qua háng người khác.

Tê—

Không biết là ai hít vào một hơi lạnh.

Ta quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Cố Thế An đã cúi xuống cái đầu vốn luôn ngẩng cao của mình.

Hai tay chống đất.

Từng chút một bò về phía dưới háng Thái tử.

Ngay cả Thái tử cũng không ngờ hắn thật sự sẽ chịu nỗi nhục nhã này.

Trong thoáng chốc, hắn sững người.

Đến khi Cố Thế An sắp chạm vào vạt áo dưới của hắn.

Thái tử mới giẫm mạnh một chân lên vai Cố Thế An, cười nhạo:

“Vì một ả kỹ nữ mà Cố thế tử chẳng màng thể diện của mình, cũng chẳng màng danh dự của Hầu phủ.”

“Nếu Tĩnh An hầu và Tĩnh An hầu phu nhân biết được chuyện này, e rằng sẽ tức đến ngất đi mất.”

“Ta còn nghe nói tổ mẫu của Cố thế tử sau khi vào ngục đã nhiễm phong hàn, sốt cao mãi không lui.”

“Thật ra cũng chẳng có gì. Bà ấy vốn đã là người một chân bước vào quan tài rồi. Chết đi cũng coi như được giải thoát.”

“Đợi lát nữa ta sẽ kể cho bà ấy nghe chuyện Cố thế tử vì một kỹ nữ mà làm chó chui háng người khác.”

“Tiễn bà ấy đoạn đường cuối cùng.”

“Cố thế tử, ngươi thấy có đúng không?”

Vừa nói.

Thái tử vừa dùng chân đạp mạnh lên đầu Cố Thế An.

Cố Thế An không phản kháng.

Mặc cho hắn chà đạp tôn nghiêm của mình xuống tận bùn đất.

Ngay lúc sắp phải chui qua háng.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một giọng nội thị the thé kéo dài vang vọng khắp ngục thất:

“Thánh chỉ đến——!”

23

Ta vốn cho rằng Cố Thế An khó lòng lật ngược tình thế.

Không ngờ tổ mẫu hắn đang bệnh nặng lại dâng lên Hoàng thượng một bản trần tình.

Trong tấu chương, bà kể hết những vất vả, cống hiến của mình suốt cả đời, chỉ mong Hoàng thượng nể tình thầy trò năm xưa, cho thái y vào ngục bắt mạch chữa bệnh cho bà.

Điều Cố Thế An cầu xin nghe qua tưởng chừng đơn giản.

Nhưng lại khiến Hoàng thượng nhớ tới đại ân của Cố gia.

Năm xưa, Hoàng thượng chỉ là một vị hoàng tử không được sủng ái.

Dù có chăm chỉ, xuất sắc đến đâu cũng không thể sánh bằng những người có mẫu phi được yêu chiều.

Theo lẽ thường, ngôi vị Thái tử thế nào cũng không đến lượt ông.

Thế nhưng tổ phụ của Cố Thế An — Cố Thái phó danh chấn thiên hạ — lại nhận ra rằng tuy ông không được sủng ái, nhưng là người có đại tài. Chỉ cần được chỉ dạy và dẫn dắt đúng cách, sau này nhất định sẽ làm nên đại nghiệp.

Vì thế, dưới sự dốc sức nâng đỡ của Cố gia, Hoàng thượng đã vượt lên giữa vô số hoàng tử, trở thành Đông Cung Thái tử.

Mà ông cũng không phụ sự kỳ vọng của Cố Thái phó.

Đích thân dẫn quân Bắc phạt, giải trừ mối họa Hung Nô uy hiếp kinh thành, được bách tính vô cùng yêu mến.

Hoàng thượng hiểu rõ.

Ông có được ngày hôm nay, công lao của Cố gia không thể phủ nhận.

Bao cảm xúc dâng lên như thủy triều.

Ngay sau đó, ông lại nhớ đến Tiên Hoàng hậu từng cùng mình trải qua hoạn nạn.

Cố gia một lòng giúp ông ngồi vững ngai vàng.

Sao có thể tạo phản được chứ?

Sau khi tỉnh táo lại, Hoàng thượng lập tức hạ chỉ điều tra kỹ vụ án Cố gia mưu phản.

Tổng quản thái giám cầm thánh chỉ chạy tới.

Vừa hay nhìn thấy Thái tử đang giẫm Cố Thế An dưới chân.

Chuyện ấy truyền tới tai Hoàng thượng.

Thái tử lập tức bị mắng cho một trận té tát.

Hắn không cam lòng, quỳ dưới đất, nén giận nói:

— Cố Thế An tự ý hồi kinh, đáng chịu tội gì?

Hoàng thượng tức đến mức đạp thẳng vào vai hắn.

— Ngươi tưởng trẫm không biết tất cả đều là do ngươi cố tình sắp đặt sao?

Nói xong liền phun ra một ngụm máu.

Máu bắn đầy mặt Thái tử.

Đám nội thị hoảng hốt gọi thái y.

Triệu Hoàng hậu nghe tin vội vàng chạy tới, khóc lóc vô cùng thảm thiết.

Giữa lúc hỗn loạn, hai mẹ con nhìn nhau một cái.

Vừa trở về từ trong cung, việc đầu tiên Thái tử làm là dùng Tiểu Hạnh để uy hiếp ta, ép ta tiếp cận Cố Thế An, rồi lưu lại chứng cứ mưu phản giả tạo.

Hiện giờ vụ án Cố gia mưu phản còn chưa điều tra xong.

Bệnh tình của Hoàng thượng lại đột ngột trở nặng.

Rõ ràng Thái tử muốn cho Hoàng thượng một đòn chí mạng.

Dã tâm giết cha đoạt ngôi gần như đã viết thẳng lên mặt hắn.

Đáng tiếc.

Sự uy hiếp ấy đến chậm một bước.

Cố Thế An dẫn người bao vây Đông Cung.

Đích thân báo cho Thái tử biết chuyện hắn bị phế.

— Đang yên đang lành, phụ hoàng dựa vào đâu mà phế bỏ ta?!

Ngoài miệng Thái tử vẫn đầy khí thế.

Nhưng hai tay lại vô thức siết chặt.

Cố Thế An khẽ cười:

— Ngươi nên biết rõ mẫu hậu và cữu cữu của ngươi đã làm những gì.

Thái tử tức giận quát lớn:

— Đó là việc họ tự ý quyết định, không liên quan tới bổn vương!

— Bổn vương là Thái tử, vốn dĩ có thể thuận lý thành chương kế thừa đại thống.

— Thế nhưng bọn họ cứ nói phụ hoàng thiên vị Thập Ngũ đệ, muốn phòng ngừa bất trắc nên phải ra tay trước.

— Mẫu hậu nghèo khổ quá lâu, lúc nào cũng muốn giữ chặt những thứ trong tay, nên mới xúi giục cữu cữu cài người vào triều đình, bồi dưỡng thế lực riêng.

— Từ đầu đến cuối ta chưa từng tán thành cách làm của họ!

Cố Thế An lạnh nhạt nói:

— Nhưng ngươi cũng chưa từng ngăn cản.

Một câu nói đã trực tiếp đâm trúng chỗ đau.

Thái tử hận không thể dùng ánh mắt giết chết Cố Thế An ngay tại chỗ.

Sự việc bại lộ.

Hoàng hậu và Thái tử đều bị phế.

Lục Nguyên Đình cũng bị kết tội trợ Trụ vi ngược, đồng lõa với kẻ ác, bị lưu đày tới Lĩnh Nam.

Thế nhưng đúng lúc ấy.

Thập Ngũ hoàng tử lại đứng ra.

Nói rằng Lục Nguyên Đình từng có ơn cứu mạng với mình.

24.

Lục Nguyên Đình công tội bù trừ, tiếp tục làm Lục học sĩ của hắn.

Dựa vào cây đại thụ là Thập Ngũ hoàng tử, con đường làm quan của Lục Nguyên Đình dần trở nên thuận lợi.

Cố Thế An không ít lần nhằm vào hắn, nhưng đều bị Thập Ngũ hoàng tử ngăn cản.

Không sao cả.

Chỉ cần ta còn sống ngày nào, người ngoài sẽ còn biết Lục Nguyên Đình là một kẻ vong ân bội nghĩa ngày đó.

Như vậy cũng đủ khiến hắn khó chịu rồi.

Lục Nguyên Đình không dám nảy sinh sát tâm với ta.

Nếu ta chết, người đầu tiên bị nghi ngờ chắc chắn là hắn.

Vì thế hắn đổi chiến lược, dựng lên hình tượng một người anh trai hối hận vì lỗi lầm.

Không chỉ trả lại toàn bộ số tiền năm xưa, hắn còn tìm đủ mọi cách xin lỗi, dỗ dành ta vui vẻ, mong ta tha thứ cho hắn.

— Được thôi, huynh đưa ta rời khỏi kinh thành, ta sẽ tha thứ cho huynh.

Lục Nguyên Đình lập tức lộ vẻ khó xử.

Từ khi được Cố Thế An đón về Điềm Thủy Hạng, ta chưa từng bước chân ra ngoài.

Cố Thế An không gặp ta thì thôi, nhưng cũng không cho phép ta rời khỏi phủ dù chỉ một bước.

Cho dù phía sau Lục Nguyên Đình là Thập Ngũ hoàng tử, hắn cũng không dám trực tiếp đắc tội với Cố Thế An.

Nhưng điều kiện ta đưa ra thực sự quá hấp dẫn.

Nếu khôi phục được danh tiếng, con đường làm quan sau này của hắn sẽ vô cùng thuận lợi.

Lục Nguyên Đình trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra kế hỏa hoạn giả chết để giúp ta thoát thân.

Kết quả vừa ra đến cổng thành đã bị Cố Thế An bắt quả tang.

Cố Thế An mặt lạnh như băng, trực tiếp chém đứt cánh tay phải của Lục Nguyên Đình.

Y thuật chính là thứ Lục Nguyên Đình tự hào nhất.

Không biết bao nhiêu người vượt ngàn dặm tìm đến, chỉ để bỏ ra số tiền lớn cầu hắn viết một đơn thuốc.

Giờ cánh tay phải đã mất, Lục Nguyên Đình ngày càng suy sụp.

Lúc gặp ta, hắn khẽ nhếch môi:

— Đúng là một kế hay, Lục Diên.

Ta bật cười:

— Nói vậy là oan cho ta rồi. Cẩn thận ta kiện huynh tội vu khống đấy.

Cô nương hát khúc hôm đó quả thực là người của ta.

Chỉ là nàng hát quá mức uyển chuyển mê người, vô tình khơi dậy thú tính nào đó trong lòng ai kia mà thôi.

Chỉ cần Lục Nguyên Đình giữ được bản thân, ta sẽ không thể thành công.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu của hắn hung hăng nhìn chằm chằm ta:

— Lục Diên, ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu.

Ta mỉm cười:

— Vậy thì cứ chờ xem.

Nói xong, ta còn ra vẻ tiếc nuối:

— Đáng tiếc thật đấy. Huynh sắp đi Lĩnh Nam rồi, e là không còn cơ hội nhìn thấy nữa.

Lục Nguyên Đình còn muốn nói gì đó, nhưng đám sai dịch áp giải đã mất kiên nhẫn.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể phất tay áo bỏ đi.

Lĩnh Nam chướng khí nặng nề.

Ta chỉ mong hắn đừng vừa đến đó đã chết.

Sống thêm vài năm.

Chịu thêm vài năm giày vò.

Như vậy mới thú vị.

Để lại bình luận