25.

Tối hôm đó, Cố Thế An đến Điềm Thủy Hạng, hỏi ta bây giờ có vui không.

Ta nở nụ cười rạng rỡ:

— Kẻ xấu bị trừng phạt đúng tội, đương nhiên là vui rồi.

Ánh mắt Cố Thế An dần trở nên sâu thẳm.

— Vậy còn ta thì sao? Chính ta khiến nàng mất đứa bé, lại suýt bị dìm chết dưới giếng.

Ta ghé sát trước mặt hắn:

— Người khiến ta mất con, lại suýt mất mạng, là Tĩnh An hầu phu nhân, không phải ngài.

— Vậy chuyện ta đánh gãy chân Lư Mẫn thì tính thế nào?

Cố Thế An nhìn chằm chằm vào ta bằng đôi mắt trầm lạnh.

Ta chớp chớp mắt:

— Hắn trêu ghẹo Vĩnh Bình quận chúa, ngài đánh gãy chân hắn. Huề nhau rồi mà.

Cố Thế An bật cười khẩy:

— A Diên, rõ ràng nàng không nghĩ như vậy.

— Nàng tức vì ta đánh gãy chân Lư Mẫn, mà lại chẳng phải chịu bất kỳ sự trừng phạt nào.

— Không có.

Ta phủ nhận.

Nhưng có vài chuyện đã không còn quan trọng nữa.

Ta tự biết cách trừng phạt hắn.

Cố Thế An vòng tay ôm lấy eo ta, tự mình nói tiếp:

— Khi đó Thánh Thượng bị Hoàng hậu mê hoặc tâm trí, mà Vĩnh Bình quận chúa lại là đứa cháu gái được người yêu quý nhất.

— Cho dù ta đánh gãy cả hai chân của Lư Mẫn, Thánh Thượng cũng sẽ không nói gì.

— Sở dĩ người cho phép Thái tử phi hòa ly về nhà, thứ nhất là lo phe Thái tử lợi dụng nàng để khống chế nhà họ Lư. Thứ hai là cảm thấy có lỗi với Lư Mẫn.

Ta cố giữ giọng bình tĩnh:

— Thánh Thượng cảm thấy có lỗi… còn Thế tử thì sao?

Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được tức giận, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Cố Thế An nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng vuốt ve.

— A Diên, nàng đang bất bình thay cho Lư Mẫn đấy sao?

— Không có.

Ta đáp với vẻ mặt vô cảm.

Nhưng Cố Thế An lại bật cười.

— Đây là lần thứ hai nàng chất vấn ta vì Lư Mẫn.

Hắn ngừng lại một chút.

Rồi nói:

— Cho nên, A Diên…

— Nàng thật sự thích Lư Mẫn rồi sao?

Nụ cười trong mắt hắn lập tức biến mất.

Đôi đồng tử đen sâu thẳm như vực sâu không đáy, nhốt chặt lấy ta.

Nhưng lần này hắn không dùng Lư Mẫn để uy hiếp ta nữa.

Mà là:

— A Diên, sinh cho ta thêm một đứa con.

— Ta sẽ không so đo với nàng nữa.

26.

Lại mang thai nữa sao?

Ta thực sự nghi ngờ gió cát nơi biên ải đã thổi cả đống cát vàng vào đầu Cố Thế An rồi.

Một đứa con hắn còn không bảo vệ nổi, chẳng lẽ đứa thứ hai thì bảo vệ được sao?

Đè nén sự bực bội trong lòng, ép nước mắt trào ra, ta nghẹn ngào nói:

— Tĩnh An hầu phu nhân sẽ không đồng ý đâu. Chẳng lẽ Thế tử định vì nô tỳ mà chống lại phu nhân sao?

Cố Thế An đưa tay lau nước mắt cho ta.

Ta quay mặt sang một bên, tự cầm khăn lau sạch.

— Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ để đứa bé này bình an chào đời.

Lời hứa của Cố Thế An mới qua một đêm, ta đã gặp lại hai bà lão bên cạnh Tĩnh An hầu phu nhân.

Người đi phía trước phụng mệnh đến cảnh cáo ta:

— Đứa con đầu tiên của Thế tử chỉ có thể do Thế tử phi sinh ra.

Bà ta liếc mắt ra hiệu.

Nha hoàn phía sau đang xách hộp thức ăn lập tức lấy ra một bát thuốc tránh thai đưa đến trước mặt ta.

— Tối qua Thế tử không hề chạm vào ta.

Ta bình tĩnh đáp.

Bà lão quả nhiên tin rằng ta không nói dối.

Bà ta bước nhanh tới, bóp chặt cằm ta, định cưỡng ép đổ thuốc vào miệng.

Bỗng ngoài cửa có bóng người lay động.

Cố Thế An đạp mạnh vào lưng bà lão:

— Về nói với mẫu thân ta, đứa con đầu tiên sinh từ bụng ai thì nên để cha của đứa trẻ đó quyết định!

Bà lão không ngờ Cố Thế An cũng có mặt.

Sợ đến mềm nhũn chân tay, suýt nữa quỳ sụp xuống đất. May mà nha hoàn bên cạnh kịp đỡ lấy.

— Lão nô sẽ lập tức về bẩm báo với phu nhân.

Bà ta quay đầu bỏ chạy, sợ chậm một bước lại bị Cố Thế An đá thêm cái nữa.

Cố Thế An mang vẻ áy náy:

— Nàng yên tâm, sẽ không còn ai đến quấy rầy nàng nữa.

Nha hoàn mang tới một bát thuốc bổ dùng để chuẩn bị mang thai.

Mùi đắng chát xộc thẳng vào mũi.

Cố Thế An nhíu mày, sai người đi lấy mứt quả.

Ta không đổi sắc mặt, một hơi uống cạn.

Hắn ngẩn người giây lát, ánh mắt dịu xuống:

— Đợi đứa bé ra đời, nàng sẽ không còn là ngoại thất nữa.

Ta cố nhịn cười:

— Nô gia không làm ngoại thất nữa, chẳng lẽ sẽ trở thành chính thất sao?

Môi Cố Thế An khẽ mím lại.

— A Diên, với xuất thân của nàng, được làm thiếp của ta đã là chuyện vô cùng khó khăn. Đừng nghĩ đến những thứ viển vông không thực tế nữa.

— Phải rồi. Một kỹ nữ như nô gia mà được làm thiếp của Thế tử phủ Tĩnh An hầu thì đã là tổ tiên bốc khói xanh rồi. Sao dám mơ tưởng đến vị trí Thế tử phi cao xa không với tới ấy chứ?

Ta chân thành cảm thán.

Cố Thế An trầm giọng:

— A Diên!

Ta cười cười, khoác lấy cánh tay hắn.

— Chàng yên tâm, nô chỉ nói đùa thôi. Được làm thiếp của ngài đã là phúc phận mà nô tu mấy kiếp mới có. Nô đã vô cùng mãn nguyện rồi.

Thế nhưng chưa đầy ba ngày sau.

Tin tức Cố Thế An và Thẩm thị động phòng đã truyền đến.

27.

Cố Thế An đến giải thích với ta.

Ta nhốt mình trong phòng, vừa đập đồ vừa giả vờ khóc lóc:

— Không nghe, không nghe! Ta không nghe!

— Dù thế nào đi nữa, ngài cũng đã động phòng với Thế tử phi rồi. Đứa con đầu tiên của ngài nhất định sẽ sinh ra từ bụng nàng ấy!

Ta làm loạn vô lý như một đứa trẻ không được ăn kẹo.

Cố Thế An bất đắc dĩ nói:

— A Diên, ta cũng không ngờ mẫu thân lại hạ thuốc.

— Ngài đi đi! Ta không muốn gặp ngài nữa!

Ta cầm chén trà lên, hung hăng ném mạnh vào bóng người phản chiếu trên cánh cửa.

Nghe tiếng động đau lòng tuyệt vọng trong phòng, Cố Thế An trầm mặc hồi lâu rồi nói:

— Ta sẽ cho nàng một lời giải thích.

Đợi hắn đi rồi, Tiểu Hạnh vào phòng dọn dẹp.

Nàng nhỏ giọng ghé vào tai ta:

— Thật ra tỷ tỷ căn bản chẳng hề để tâm chuyện Thế tử và Thế tử phi động phòng.

Đúng vậy.

Ta không để tâm.

Cũng giống như Cố Thế An không để tâm đến ta.

Nhưng đó chính là điểm yếu của hắn.

Chỉ cần ta nắm chặt lấy nó, sẽ có cơ hội báo thù cho cái chân bị đánh gãy của Lư Mẫn.

Để lại bình luận