28.

Mẹ con họ cãi nhau một trận long trời lở đất.

Tĩnh An hầu phu nhân tức đến ngã bệnh không dậy nổi.

Bên ngoài đều đồn rằng Cố Thế tử bị một kỹ nữ mê hoặc, mắc chứng thất tâm phong.

Người ta nói kỹ nữ kia là yêu nghiệt chuyển thế.

Phải thiêu sống mới được.

Bọn họ lôi ta ra khỏi nhà, trói lên đống củi.

Tiểu Hạnh đứng giữa đám đông khóc lớn:

— Ta đi tìm Thế tử!

Nếu Cố Thế An muốn ngăn cản, những lời đồn này đã chẳng lan truyền ra ngoài.

Cũng sẽ không có ai xông vào đây.

Hắn càng không thể bị nhốt trong phủ để tiếp nhận cái gọi là “chữa bệnh”.

Rõ ràng tất cả đều là ý của Tĩnh An hầu phu nhân.

Nhưng cuối cùng…

Cố Thế An vẫn đến.

Hắn phi ngựa lao thẳng vào đám người, hất tung đống lửa, cắt đứt dây trói trên người ta rồi kéo ta lên lưng ngựa.

Trên người nồng nặc mùi rượu.

Y phục xộc xệch.

Bất chấp tất cả lao về phía ngoài thành.

Thật sự có vài phần giống kẻ phát điên.

Nhưng khi sắp tới cổng thành, quân lính canh thành đã chặn lại.

Người của Hầu phủ cũng nhanh chóng đuổi tới.

Trong nháy mắt, ta và Cố Thế An bị vây kín không một khe hở.

— Nghiệt chướng!

Tĩnh An hầu quát lớn.

Lập tức có người kéo Cố Thế An xuống ngựa, áp giải hắn.

Không hề chừa lại cho vị Cố Thế tử tôn quý chút thể diện nào.

Ta cũng bị áp sang một bên.

Tĩnh An hầu rút kiếm bên hông, đưa mũi kiếm về phía ta như muốn rạch toạc vạt áo.

Dưới những ánh mắt đầy hàm ý của mọi người, ta khẽ run lên.

Cố Thế An gầm lên:

— Dừng tay!

— Hôm nay bản hầu phải để con kỹ nữ không biết liêm sỉ này hiện nguyên hình, xem rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào chuyển thế!

Dây lưng bị cắt đứt.

Y phục bắt đầu trượt xuống.

Hai mắt Cố Thế An đỏ ngầu như muốn nứt ra.

Hắn điên cuồng giãy giụa.

Giống hệt một con chó bị trói chờ mang đi giết.

Thật thảm hại.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Hoàn toàn chưa đủ.

Lư Mẫn mất một chân.

Dựa vào đâu mà Cố Thế An vẫn có thể bình yên vô sự?

29.

Nước mắt lưng tròng, ta nghẹn ngào gọi một tiếng:

— Thế tử…

Nghe thấy tiếng gọi ấy, Cố Thế An càng giãy giụa dữ dội hơn.

Mắt thấy những người đang giữ hắn sắp không khống chế nổi, Tĩnh An hầu đưa kiếm ngang trước mặt hắn, quát lớn:

— Nó là yêu nghiệt!

Cố Thế An nhìn chằm chằm Tĩnh An hầu.

Gân xanh nổi đầy trên má, toàn thân căng cứng đến run rẩy.

— A Diên là người con yêu.

— Nàng không phải yêu nghiệt!

— Con đã mất nàng hai lần rồi…

— Không thể mất nàng lần thứ ba nữa!

Ta sững người.

Hai lần?

Lấy đâu ra hai lần?

Một lần là vụ giả chết…

Còn lần kia…

Chẳng lẽ Cố Thế An cũng trọng sinh rồi sao?

Nghĩ kỹ lại, chuyện này cũng không phải không thể.

Nếu ta có thể trọng sinh, thì người khác cũng có thể.

Một vị Thế tử tôn quý lại dám giữa thanh thiên bạch nhật nói mình yêu một kỹ nữ.

Khác nào tự tay kéo thể diện của bản thân và gia tộc xuống đất mà chà đạp.

Tĩnh An hầu tức đến run người:

— Bản hầu sao lại sinh ra thứ hỗn trướng trong đầu chỉ có tình tình ái ái như ngươi chứ!

— Vậy thì cắt đứt quan hệ đi!

Cố Thế An nắm chặt lưỡi kiếm, không hề nhượng bộ.

Cha con hai người đang giằng co thì từ Hầu phủ truyền tới tin dữ.

Lão thái quân của Tĩnh An hầu phủ…

Cũng chính là tổ mẫu của Cố Thế An…

Đã qua đời.

Màn náo loạn đành tạm dừng.

Ta được đưa trở lại Điềm Thủy Hạng.

Nghe nói vì Cố Thế An dùng việc không trở về Hầu phủ để uy hiếp Tĩnh An hầu.

Nếu không thả ta về, hắn cũng sẽ không quay về phủ.

Tĩnh An hầu tức giận mắng hắn là đồ bất hiếu.

Nhưng cuối cùng vẫn chiều theo ý hắn.

Cố Thế An bận xử lý tang sự.

Liên tiếp mấy ngày không xuất hiện.

Lần gặp lại tiếp theo…

Hắn nằm trên giường.

Sắc mặt trắng bệch.

Tiều tụy đến mức gần như không còn hình người.

Đứng bên giường, Tĩnh An hầu phu nhân lần chuỗi tràng hạt trong tay, nói với ta:

— Không cho nó gặp ngươi, nó liền từ chối thái y.

— Mặc cho vết thương trên tay mưng mủ thối rữa.

— Cuối cùng thành ra bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như bây giờ.

Bà ngừng một lát rồi khẽ nói:

— Nói chuyện với nó đi.

30

Ta vốn tưởng Tĩnh An Hầu phu nhân đưa ta tới đây là để tiễn ta lên đường, nào ngờ bà lại muốn ta đánh thức Cố Thế An.

Trong tay Cố Thế An vẫn nắm chặt cây trâm phượng văn đan khảm ngọc dát vàng mà trước kia hắn từng tặng ta.

Mỗi lần ta thử rút ra, hắn đều vô thức siết chặt hơn.

Lòng bàn tay bị cạnh trâm cứa đến da thịt lật mở, máu tươi chảy không ngừng.

Ta lạnh nhạt nhìn vệt máu loang đỏ cả chăn đệm.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta bỗng dấy lên một ý nghĩ mãnh liệt.

Muốn rút cây trâm kia ra, đâm thẳng vào cổ hắn.

Nhưng nếu làm vậy, ta sẽ không thể thoát thân.

Ba ngày ở cạnh Cố Thế An, ta không nói với hắn một lời nào.

Cuối cùng, Tĩnh An Hầu phu nhân cũng nhận ra điều bất thường.

Bà cho người đưa ta sang một căn phòng khác rồi lạnh giọng dạy bảo:

— Ta biết trong lòng ngươi có oán.

— Nhưng ngươi chỉ là một kỹ nữ. Trưởng tử của thế tử phủ Tĩnh An Hầu tuyệt đối không thể có một người mẹ xuất thân thấp hèn, khiến gia tộc mất mặt như ngươi.

— Trước đây Thế An từng hứa, chỉ cần ngươi sinh trưởng tử cho nó, nó sẽ nâng ngươi làm thiếp. Nay ngươi không cần sinh con cũng đã có thể đạt được điều đó.

— Chỉ cần ngươi khiến Thế An tỉnh lại.

Ta lắc đầu.

Sắc mặt Tĩnh An Hầu phu nhân lập tức trở nên nghiêm trọng.

— Chẳng lẽ… ngươi còn muốn làm chính thê?

Ta khẽ cong môi cười:

— Phu nhân nói đùa rồi.

— Ta chỉ hy vọng phu nhân có thể đáp ứng cho ta một việc khác.

Để lại bình luận