Ngoại truyện
Góc nhìn của Cố Triệu Ngang ở kiếp trước
1
Ta chưa từng nghĩ.
Mình sẽ cưới vợ vào năm mười bảy tuổi.
Người trong nhà rất bất mãn với quyết định này.
Đặc biệt là mấy vị thúc công.
“Bên ngoài đều đồn cô nương đó dùng thủ đoạn ép hôn.”
“Ngươi còn muốn chủ động làm kẻ chịu thiệt sao?”
“Tâm cơ sâu như vậy.”
“Nếu cưới vào cửa, e rằng sẽ làm hỏng gia phong nhà họ Cố!”
“Tin đồn đã lan khắp kinh thành.”
“Nếu ngươi cưới nàng, chỉ sợ danh tiếng bản thân cũng bị ảnh hưởng.”
…
Toàn là một đám người cố chấp bảo thủ.
Ta lần lượt cãi lại từng người.
Sau đó bị phụ thân dùng gia pháp xử phạt.
Mấy ngày nằm trên giường dưỡng thương.
Ta luôn mơ thấy cảnh cứu nàng lên bờ hôm ấy.
Nàng liên tục nói lời cảm tạ.
Nhưng trong ánh mắt nhìn ta.
Chỉ có sợ hãi.
Không có lấy một tia e lệ.
Thuộc hạ báo lại.
Nàng đã bị cấm túc, quỳ phạt nhiều ngày.
Nếu cứ tiếp tục như vậy.
Rất có thể cuối cùng chỉ nhận được một dải lụa trắng mà thôi.
Mỗi lần nghĩ tới chuyện ấy.
Trong lòng ta lại đau nhói từng đợt.
Ta không chịu nổi nữa.
Đành đi tìm mẫu thân giúp đỡ.
Bà từ trước tới nay luôn hiểu ta.
“Lòng trắc ẩn ai cũng có.”
“Nhưng đừng vì mềm lòng nhất thời mà hủy tiền đồ của chính mình.”
“Con thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Con nghĩ kỹ rồi.”
Ta thở dài một hơi.
“Nếu nàng thật sự lừa con…”
“Con cũng nhận.”
2
Chu Cẩm Diệu là một người rất dễ sống chung.
Ngay trong đêm thành thân.
Ta đã biết điều đó.
Nàng quá sợ ta.
Ta chỉ vừa ngồi xuống mép giường.
Nàng đã giật mình đứng bật dậy.
Cứng đờ cả người.
Từng bước từng bước dịch tới bàn trà.
Ta day day mi tâm.
Kiên nhẫn gần như cạn sạch.
“Đã thành thân rồi.”
“Ta chưa từng có ý định coi nàng như vật trang trí.”
Nàng ngẩn người gật đầu.
Lại rót thêm cho ta một chén rượu.
“Thế tử còn cần gì nữa không?”
“Cứ việc phân phó.”
“…”
Nàng hoàn toàn không hiểu ta đang nói gì.
3
Những ngày đầu thành thân.
Chỉ cần ta có một chút động tĩnh.
Chu Cẩm Diệu cũng bị dọa không nhẹ.
Nếu ở chung một phòng.
Nàng thường xuyên vô cớ hỏi:
“Có phải trà nguội rồi không?”
“Để thiếp thay cho Thế tử nhé?”
Lần đầu nhìn thấy dáng vẻ cung kính quá mức ấy.
Ta nhíu mày hỏi:
“Vì sao lại nói vậy?”
Nàng dè dặt ngẩng đầu nhìn ta.
Lại nhìn chén trà trong tay ta.
Không nói thêm gì.
Lúc đó ta mới nhận ra.
Vừa rồi mình đặt chén trà hơi mạnh tay.
Buồn cười thật.
Nhưng cũng không biết nên giải thích thế nào.
Ta sợ chỉ cần dùng sai từ.
Hoặc nói sai giọng điệu.
Nàng lại suy nghĩ lung tung.
Trốn sau bình phong lén khóc.
Ta từng thấy nàng lén khóc vài lần.
Đều là sau khi ta nói chuyện với nàng.
Trời mới biết.
Ta thật sự nghĩ mãi không hiểu.
Sau này hỏi lão phu nhân trong phủ.
Mới biết có lẽ nàng vẫn chưa quen với ta.
Cũng có thể đang nhớ nhà.
Chuyện đó dễ giải quyết.
Ta chủ động xin đi dẹp phỉ ở phương Nam.
Trước lúc đi còn đặc biệt dặn nàng:
“Nếu nhớ nhà.”
“Thì cứ trở về.”
Không ngờ mặt nàng lập tức tái đi.
Cúi đầu thuận mắt đáp một câu:
“Thiếp không dám.”
Ta thật sự chịu thua.
4
Sau này ta mới hiểu.
Khi nói chuyện với Chu Cẩm Diệu.
Giọng điệu phải nhẹ nhàng hơn.
Âm thanh cũng phải mềm mại hơn.
Như vậy nàng mới không giật mình như một con thỏ nhỏ.
Nhưng đôi lúc ta cũng sơ suất.
Có lần cùng nàng đi ngang qua hí lâu.
Ta thấy ánh mắt nàng liên tục liếc vào bên trong.
Biết nàng có hứng thú.
Lúc đó ta tưởng mình đã rất hiểu nàng.
Liền buột miệng hỏi:
“Nàng muốn xem sao?”
Vừa nói xong đã biết không ổn.
Lẽ ra ta phải nói:
“Nếu phu nhân muốn xem.”
“Chi bằng chúng ta cùng vào xem thử?”
Nhìn phản ứng của nàng.
Quả nhiên là nói sai rồi.
Nàng lắc đầu đến mức trâm cài tóc rung lên leng keng.
“Đa tạ phu quân quan tâm.”
“Chàng hiểu lầm rồi.”
Ta nhắm mắt.
“Là ta muốn xem.”
“Chúng ta vào thôi.”
Từ đó về sau.
Nàng luôn giúp ta để ý tin tức của gánh hát ấy.
“Gánh hát mà phu quân thích lại diễn rồi.”
“Lần này vẫn đặt gian nhã phòng hướng Nam chứ?”
Ta cố nén cười.
Xua tay đáp:
“Đặt đi.”
“Đặt đi.”
5
Sau khi trở thành Quốc Công phu nhân.
Chu Cẩm Diệu trở nên thú vị hơn một chút.
Vì phải xây dựng uy tín trước mặt người khác.
Nàng không còn quá sợ ta nữa.
Thậm chí đôi khi.
Cũng dám cãi lại ta vài câu.
Một buổi sáng.
Tiểu nha hoàn vô ý làm hỏng hai bông hải đường nàng mới chăm.
Nàng tưởng là ta làm.
Hùng hổ chạy tới chất vấn.
“Phu quân lỡ tay hái hoa của thiếp lần đầu thì thôi.”
“Nếu thật sự muốn lấy.”
“Lần sau nhất định phải nói trước với thiếp!”
Đó là lần đầu tiên ta thấy nàng dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình.
Rất mới mẻ.
Ta đang định trêu nàng vài câu.
Thì nha hoàn bên cạnh đã nhận lỗi.
Thế là.
Chu Cẩm Diệu đang xù lông lập tức biến thành Chu Cẩm Diệu dè dặt cẩn thận.
Nàng đuổi theo xin lỗi ta.
Còn nói sau này sẽ mời ta đi xem hí.
Trong lòng ta rất khó chịu.
Không muốn đáp lại nàng.
Nhưng nếu thật sự muốn chỉ ra nàng sai ở đâu.
Ta lại chẳng tìm được lỗi nào.
Thật sự sắp nghẹn chết bản thân.
Rốt cuộc là vì sao?
Vì sao Chu Cẩm Diệu lại khách sáo với ta đến thế?
6
Mãi đến một ngày.
Ta mới chợt hiểu ra.
Có lẽ giữa ta và Chu Cẩm Diệu.
Chỉ có thể duy trì mối quan hệ lịch sự như vậy.
Lần đó nàng trở về từ Vọng Xuyên Lâu.
Tự nhốt mình trong phòng buồn bã rất lâu.
Nha hoàn nói.
Có người nhắc lại chuyện năm xưa nàng rơi xuống nước rồi ép hôn.
Ta dẫn người đi dạy dỗ, cảnh cáo đám kia.
Nhưng lại không tới tìm nàng.
Không hiểu vì sao.
Ta muốn nàng tự mình mở lời.
Nói với ta rằng nàng rất tủi thân.
Rất đau lòng.
Nhưng ngày hôm sau.
Chu Cẩm Diệu lại xuất hiện trước mặt ta như không có chuyện gì xảy ra.
Từ hôm đó.
Ta đã hiểu.
Có lẽ trong lòng nàng.
Ta vĩnh viễn không thể trở thành chỗ dựa của nàng.
Bởi nguồn gốc nỗi đau của nàng.
Chính là ta.
Mà nàng luôn kháng cự nỗi đau ấy.
7
Dần dần.
Ta và Chu Cẩm Diệu đều già đi.
Ngày đêm nàng lo toan cho phủ Quốc Công.
Già nhanh hơn ta một chút.
Ta cố gắng đem tất cả những gì tốt đẹp nhất cho nàng.
Nhưng vẫn không ngăn nổi năm tháng để lại dấu vết trên người nàng.
Ngày Chu Cẩm Diệu sắp rời xa nhân thế.
Ta và Dụ Nhi đều ở bên cạnh nàng.
Ta nắm lấy tay nàng.
Khẽ nói:
“Cẩm Diệu.”
“Nàng vất vả rồi.”
“Phủ Quốc Công có được nàng.”
“Là may mắn của ta.”
Thật ra.
Ta còn muốn nói nhiều hơn thế.
Ta muốn nói với nàng.
Gần đây ta thường mơ về những ngày đầu mới thành thân.
Khi ấy nàng vẫn chưa lợi hại như bây giờ.
Vẫn thường xuyên lạc đường trong phủ Quốc Công.
Ta còn muốn nói với nàng.
Chỉ cần nàng sống thêm một năm nữa thôi là được.
Năm sau là đại thọ tám mươi tuổi của nàng.
Ta đã định vào cung xin Thái hậu đích thân chủ trì.
Tổ chức cho nàng một buổi yến tiệc thật long trọng.
Còn rất nhiều điều khác nữa…
Nhưng thôi.
Nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Có những lời.
Một khi đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp.
Thì sẽ mãi mãi không thể nói ra được nữa.
Đối với Chu Cẩm Diệu.
Ta từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.
Ta lặng lẽ ngồi bên giường.
Ở cạnh nàng thật lâu.
Do dự rất rất lâu.
Cuối cùng mới bổ sung thêm một câu:
“Có thể gặp được nàng…”
“Cũng là may mắn của ta.”
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn người trên giường.
Nàng đã nhắm mắt lại rồi.
Ta cũng không biết.
Nàng có nghe hết những lời ấy hay không.
HẾT