ĐĂNG NHẬP
Quay lại truyện

CHƯƠNG 1 – Mộng Yêu Em Ngàn Lần

Tôi và anh lớn lên bên nhau từ nhỏ.

Hồi bé tôi hỏi anh:

“Lớn lên anh có muốn kết hôn với em không?”

Anh nghiêm túc từ chối tôi:

“Không được.”

Lớn lên rồi, tôi hỏi anh:

“Rõ ràng anh đã nói anh sẽ không thích em, cũng không kết hôn với em mà…”

Anh giở trò lưu manh nói:

“Anh không nhớ, chắc chắn là không có chuyện đó.”

1.

Đêm cắm trại bên bờ biển, bí mật của tôi và Chu Cẩn đã bị phơi bày.

Khi màn đêm buông xuống, những người bạn đi cùng quây quần bên đống lửa trại, chơi trò “Tôi từng, bạn chưa từng”.

Đến lượt, người đó giơ tay cười xấu xa:

“Tôi chưa từng hôn bất kỳ ai có mặt ở đây.”

Trong nhóm đi cùng có một cặp đôi, câu hỏi này rõ ràng là nhắm vào họ, thế là những người khác trên sân đều “hắc hắc hắc” cụp một ngón tay xuống, hùa theo chuẩn bị xem kịch vui.

Ngay khi cặp đôi kia đỏ bừng mặt chuẩn bị uống rượu chịu phạt, bỗng nhiên, người đặt câu hỏi thốt lên:

“Anh Cẩn, sao anh cũng giơ tay thế?”

Trong chốc lát, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía bóng dáng cao gầy đang ngồi ở đầu bên kia đống lửa, tập thể chấn động. Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, bàn tay phải của Chu Cẩn vẫn thong thả giơ ba ngón tay, thờ ơ, nhưng lại vô cùng trắng trợn.

“Anh Cẩn, anh…”

“Đúng, tôi từng rồi.”

Chu Cẩn vẻ mặt bình thản, ánh mắt ung dung hướng về phía tôi – người lúc này chỉ muốn đào một cái lỗ thật to trên bãi cát để chôn mình xuống.

Giọng anh kìm nén ý cười trêu chọc:

“Lý Lễ, cậu chơi game sao lại chơi xấu thế?”

Tôi: “…”

Chết tiệt! Về việc tiếp xúc thân mật với Chu Cẩn… tôi thừa nhận là do tôi ra tay trước, nhưng chuyện đó xảy ra cách đây đã một tháng rồi.

Trong khoảng thời gian đó không ai nhắc lại lời nào, tôi cứ tưởng “coi như chưa từng xảy ra” là sự ăn ý ngầm giữa hai chúng tôi. Không ngờ… tên này lại dám phá đám tôi trước mặt bao người!

Lúc này, bầu không khí quanh đống lửa vốn dĩ đang vui vẻ hòa thuận bị hai câu nói của anh làm cho rối tung lên.

“Đệt đệt đệt!”

“Cậu ấy vừa nói gì cơ?”

“Tôi nghe không nhầm chứ? Chu Cẩn và Lý Lễ… vậy mà thật sự…!”

“Cậu và anh trai tớ có tình huống gì thế!”

Ngồi cạnh tôi là Cố Dao – em họ của Chu Cẩn, cô nàng tóm lấy vai tôi lắc điên cuồng, lắc đến mức tôi chỉ muốn tắt thở tại chỗ.

“Không chơi nữa không chơi nữa, hôm nay nhất định phải nói cho rõ ràng!”

Từ Nam – người vừa đặt câu hỏi – ném chai rượu trên tay, líu lưỡi nhìn về phía Chu Cẩn:

“Anh Cẩn, anh… hai người đây là đang yêu đương ngầm đấy à?”

Chu Cẩn vẫn giữ dáng vẻ nhàn nhã đó. Anh cầm lon bia bên cạnh uống hai ngụm, đặt xuống rồi dùng những ngón tay thon dài khẽ bóp lon vỏ nhôm kêu lách cách như đang chơi đùa.

“Phạt xong rồi.”

Chu Cẩn mặt không đổi sắc, ánh mắt luôn hướng về phía tôi. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng của anh dưới ánh lửa hắt vào thêm phần sống động mê người,

“Tiện thể uống thay cho cô ấy luôn rồi.”

Lần này, hiện trường càng nổ tung hơn.

“Không được! Cậu tưởng chuyện này cứ uống rượu phạt là lấp liếm qua được à? Mọi người lớn lên cùng nhau, thế mà lại giấu giếm tất cả chúng tôi!”

“Thế này nhé anh Cẩn, Lễ Lễ, thật ra từ nhỏ tôi đã đẩy thuyền CP của hai người rồi…”

“Lễ Lễ, hóa ra cậu thật sự là chị dâu tớ à?”

Cố Dao khoác tay tôi, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

Chị dâu cái đầu cậu…

Tôi cuộn mình tại chỗ, ngón chân bấu chặt đến mức sắp làm đứt cả đôi dép lê rồi. Một đám người xúm lại, ríu rít, vô cùng náo nhiệt.

“Không đúng đâu Lễ Lễ, hôm sinh nhật anh Cẩn, người cậu dẫn đến không phải là bạn trai cậu sao?”

Từ Nam uống nhiều rượu, gãi đầu mơ màng nói,

“Tôi còn tưởng hai người đó mới là một đôi.”

Hay lắm, đúng là cái mồm, không biết đường nào mà né.

Lời vừa dứt, bầu không khí vốn đang náo nhiệt như bị dội một gáo nước lạnh vụt tắt ngấm. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt lia lịa, im lặng đến mức kỳ dị.

Sự im lặng nhất thời khiến Từ Nam tỉnh rượu, ý thức được có thể mình đã nói sai. Cậu ta rụt rè liếc nhìn về phía Chu Cẩn, nhích từng bước lùi vào đám đông.

“Hỏi hay lắm.”

Chu Cẩn lên tiếng, trong mắt phản chiếu ánh lửa đang nhảy múa,

“Vậy Lễ Lễ, giữa tôi và anh ta, cậu chọn ai?”

Trước khi bị ánh mắt nóng rực của Chu Cẩn thiêu rụi, tôi chọn cách bỏ chạy thục mạng.

2.

Tôi và Chu Cẩn, cùng những người bạn đi du lịch biển lần này, đều là bạn nối khố lớn lên trong cùng một khu tập thể.

Trong đám người này, chỉ có mối quan hệ giữa tôi và Chu Cẩn là đặc biệt hơn một chút.

Tôi và cậu ấy sinh cùng năm, cùng ngày, cùng giờ, cùng phút tại cùng một bệnh viện.

Cậu ấy ra đời sớm hơn tôi vừa đúng một tháng. Không biết đây có được tính là một sự trùng hợp định mệnh nào đó không, tóm lại là về sau, việc gì cậu ấy cũng đè đầu cưỡi cổ tôi.

Nghe các bậc trưởng bối trong viện kể lại, bố mẹ tôi và bố mẹ Chu Cẩn là bạn thân từ thời đại học.

Người ta đồn rằng năm đó hai cặp tình nhân trẻ tay trong tay đi dạo trong khuôn viên trường, bất chợt nổi hứng, lập lời thề trước một tấm bia đá trên quảng trường rằng sau này sinh con sẽ lấy chữ khắc trên bia để đặt tên.

Trên tấm bia đó khắc huấn thị của trường:

“Nghiêm cẩn đôn hành, sùng lễ minh đức” (Nghiêm túc cẩn trọng trong hành động, tôn sùng lễ nghĩa và đề cao đạo đức).

Thế là tôi và Chu Cẩn nghiễm nhiên mỗi người được chia một chữ.

Từ đó trở đi, hai chuyện này bị những người xung quanh coi như những câu chuyện thú vị, nhắc đi nhắc lại mãi.

“Ông Chu, ông Lý, hai nhà các ông có duyên như vậy, dứt khoát kết thông gia đi.”

“Đúng thế, tìm đâu ra chuyện tình cờ như vậy chứ.”

“Chu Cẩn, lớn lên cho Lý Lễ làm vợ cháu có chịu không?”

Từ lúc bắt đầu có ký ức, tôi và Chu Cẩn thường giống như hai con quay, quay vòng vòng trong những lời trêu đùa của người lớn.

Có lúc bị quay đến chóng mặt, tôi từng cực kỳ ngây thơ hỏi một câu:

“Có phải giống như bố mẹ, ngày nào cũng ngủ chung thì là kết hôn rồi không?”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều cười ồ lên:

“Lý Lễ, cháu lớn lên muốn kết hôn với Chu Cẩn sao?”

Lúc đó tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc.

Cả một mùa hè tôi và Chu Cẩn thường chui rúc trên một chiếc giường nhỏ để ngủ trưa, vậy có phải là đã kết hôn rồi không? Lúc ngủ tôi thích ôm một thứ gì đó, thường là con chó bông đầu giường, nhưng nếu trên giường có Chu Cẩn, thì chắc chắn phải ôm eo cậu ấy mà ngủ.

Nói đi cũng phải nói lại, người Chu Cẩn mềm nhũn, ôm còn thích hơn chó bông, mặc dù có vài lần, trong lúc lơ mơ tôi cảm nhận được cậu ấy lén lút gỡ cánh tay tôi ra khỏi người… Nghĩ đi nghĩ lại, kết hôn với Chu Cẩn hình như cũng khá tuyệt, thế là tôi gật đầu:

“Vâng, cũng không phải là không được.”

… “Không được, kiên quyết không được.”

Lúc Chu Cẩn từ chối tôi, giọng điệu không thể thương lượng.

“Hả? Tại sao không được?”

Tôi chạy vòng quanh cậu ấy từ trước ra sau,

“Cậu không muốn lớn lên kết hôn với tớ sao?”

“Không muốn.”

“Tại sao tại sao?”

Tôi không buông tha, dứt khoát chặn trước mặt cậu ấy,

“Hai chúng ta không phải đều đã ngủ chung rồi sao?”

Chu Cẩn hồi bé ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ trước cửa nhà, tay ôm một quyển sách.

Hồi đó những đứa trẻ cùng tuổi khác chữ còn chẳng nhận biết được mấy, Chu Cẩn lật sách lại có vẻ rất ra dáng.

“Cậu nóng như một quả cầu lửa vậy, lần nào tớ cũng ngủ không ngon.”

“Thế thì chúng ta có thể kết hôn vào mùa đông mà.”

Tôi ngồi xổm bên cạnh cậu ấy, hai mắt chớp chớp lóe lên tia hy vọng.

Chu Cẩn ném lại một nụ cười lạnh lùng, không thèm tiếp lời.

“Ý gì chứ!”

Tôi “xoạt” một cái đứng phắt dậy, đập mạnh một tay lên trang sách của cậu ấy,

“Vậy rốt cuộc cậu muốn kết hôn với ai?”

Chu Cẩn ngẩng đầu đối thị với tôi, ánh mặt trời chiều vàng rực rơi trên khuôn mặt ngây thơ và mái tóc mềm mại của cậu ấy, trong đôi mắt tròn xoe lộ ra một loại lý trí vượt qua tuổi tác.

“Dù sao cũng không phải với cậu.”

Nói xong, cậu ấy gập sách lại, đứng dậy đi vào nhà.

“Về nhà đi, nếu không mẹ cậu lại phải đi tìm cậu bây giờ.”

Tôi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng cậu ấy, một cảm giác nhục nhã chưa từng có trào dâng.

Tôi siết chặt nắm đấm nhỏ, hét lớn về phía cậu ấy:

“Không kết thì không kết! Tớ còn không thèm lấy cậu đâu!”

Mối thù đầu tiên trong đời của tôi và Chu Cẩn đã kết lại như thế.

Sau khi về nhà, tôi nói với từng người lớn rằng, tôi và Chu Cẩn đã triệt để tuyệt giao, cả đời này không thể kết hôn cùng nhau được.

Ai ngờ họ nghe xong lại càng buồn cười hơn.

Ngược lại, đám bạn thân cả ngày tụ tập cùng nhau nghe thấy tuyên ngôn của tôi thì thi nhau trầm tư suy nghĩ.

“Chắc chắn là họ cãi nhau rồi.”

Từ Nam 5 tuổi khoanh tay, ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc,

“Cô út của tôi cũng vì cãi nhau, cuối cùng không kết hôn được.”

Tôi trừng mắt nhìn Chu Cẩn quả quyết không chịu “cưới tôi” ở một bên, cậu ấy lại bê chiếc ghế nhỏ ngồi dưới gốc cây đọc sách, làm ra vẻ giả dối như mọi thứ xung quanh chẳng liên quan gì đến mình, khiến tôi tức giận đến mức chỉ biết bĩu môi hừ mũi.

Cố Dao nhìn tôi, rồi lại nhìn anh họ cô bé, cẩn thận hỏi:

“Lý Lễ, hai người sau này thật sự không kết hôn nữa, phải không?”

“Đúng!”

Tôi trả lời như chém đinh chặt sắt, nhất định phải để tên nhóc Chu Cẩn nghe rõ quyết tâm của tôi!

“Ồ, vậy kẹo này cậu phải trả tớ.”

Cố Dao không chút do dự rút luôn cây kẹo mút cô bé vừa tặng khỏi tay tôi,

“Mẹ tớ nói kết hôn rồi thì mới là người một nhà, cậu không kết hôn với anh tớ, thì chúng ta sau này không phải người một nhà nữa. Kẹo này là bố tớ đi công tác mua về, chỉ còn lại hai cái, tớ… tớ vẫn nên giữ lại cho mình ăn thì hơn.”

Tôi: “…”

Để lại bình luận