34

Cố Thế An đưa cho Thẩm thị một phong hưu thư.

Thẩm thị tìm đến gặp ta.

Ánh mắt nàng bình lặng như mặt nước chết.

Nàng nhìn ta hồi lâu rồi hỏi:

— Ngươi thật sự muốn nhảy vào hố lửa này sao?

Ta biết.

Chỉ khi bước vào đó, ta mới có thể kéo Cố Thế An cùng rơi xuống vực sâu.

Ta không đáp.

Thẩm thị cũng không hỏi thêm.

Một lúc sau, nàng chỉ khẽ nói:

— Ngươi đã quyết định rồi thì được.

Trước khi rời đi, nàng còn nhắc vài câu về Tĩnh An Hầu phu nhân.

Người mà bà không vừa mắt, tuyệt đối không thể sống yên ổn.

Người mà bà cho là đúng, bà sẽ bất chấp ý nghĩ của người khác mà ép họ làm theo.

Nàng là đích nữ danh môn vọng tộc.

Vậy mà vẫn bị hành hạ đến mức chẳng còn ra dáng người.

Huống hồ ta chỉ là một kỹ nữ xuất thân thanh lâu.

Nhưng không sao.

Ta còn có Cố Thế An.

Bất chấp mọi sự phản đối, hắn vẫn cưới ta làm vợ.

Tĩnh An Hầu tức giận tuyên bố sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với hắn.

Đáng tiếc.

Chỉ có một đứa con trai.

Cuối cùng cũng chỉ là lời nói lúc nóng giận.

Tĩnh An Hầu phu nhân thì đóng cửa ở lì trong Phật đường.

Dường như đã quyết định mặc kệ đứa con trai này.

Thế nhưng ngay khi đại phu chẩn ra ta có thai…

Một bát thuốc tránh thai đã lập tức được đưa tới trước mặt ta.

Ta không chịu uống.

Lão ma ma liền định cưỡng ép đổ vào miệng ta.

Đúng lúc ấy, Cố Thế An chạy tới.

Hắn đạp ngã lão ma ma xuống đất.

Sau đó rút con dao găm trong tay áo ra.

Đâm thẳng vào ngực bà ta.

Máu bắn tung tóe.

Không thèm nhìn người đang hấp hối trên mặt đất thêm một lần nào nữa.

Cố Thế An mang theo khuôn mặt đầy máu lao thẳng vào Phật đường.

Hắn nhìn Tĩnh An Hầu phu nhân rồi gằn giọng:

— Năm đó con phải khó khăn lắm mới được mẫu thân đồng ý cho nuôi một con thỏ.

— Thế nhưng chỉ vì sợ nó va chạm với Thái tử, mẫu thân đã tự ý mang nó đến cho Thái tử xử trí!

— Bây giờ lại hết lần này đến lần khác ra tay với người con yêu!

— Con là con người!

— Không phải món đồ để mẫu thân tùy ý sắp đặt!

— Rốt cuộc đến bao giờ mẫu thân mới hiểu điều đó?!

Động tác lần tràng hạt của Tĩnh An Hầu phu nhân khẽ dừng lại.

Bà mở mắt nhìn hắn.

Giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ:

— Cho nên…

— Con cho rằng ta sai rồi sao?

Cố Thế An bật cười vì tức giận.

— Chẳng lẽ không phải sao?

Tĩnh An Hầu phu nhân nhìn đứa con trai đang run lên vì phẫn nộ.

Chậm rãi nói:

— Nếu không có những năm tháng ta dốc lòng dạy dỗ…

— Thì sẽ không có con của ngày hôm nay.

— Có biết bao nhiêu người muốn có được phúc khí như con.

— Cầu mấy đời cũng không cầu được.

Ầm!

Cố Thế An vung tay hất đổ tượng Quan Âm trên bàn thờ.

Pho tượng ngã xuống đất, vỡ tan.

Hắn nhìn những mảnh vỡ dưới chân.

Từng chữ từng chữ nói:

— Tình mẹ con giữa con và mẫu thân…

— Từ nay về sau cũng như pho tượng này.

Tĩnh An Hầu phu nhân khép mắt lại.

Gương mặt không còn biểu cảm.

Một lúc lâu sau mới thản nhiên đáp:

— Tùy con.

35

Cố Thế An đưa ta rời khỏi Hầu phủ, chuyển đến sống trong ngõ Điềm Thủy.

Những ngày ấy, chúng ta giống như một đôi phu thê bình thường.

Sáng cùng thức dậy.

Tối cùng dùng bữa.

Không còn tranh đấu, không còn âm mưu tính kế.

Bình yên đến mức khiến người ta gần như quên mất những đau khổ trước kia.

Ấm áp.

Yên ổn.

Tựa như một giấc mộng đẹp.

Đáng tiếc…

Mộng đẹp cuối cùng vẫn chỉ là mộng đẹp.

Nhân lúc Cố Thế An đến Đại Lý Tự làm việc, ta cho người gọi Hoàng lão đầu tới.

— Mang hồng hoa đến đây đi.

Hoàng lão đầu sững người.

Ông nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Hồng hoa có tác dụng hoạt huyết hóa ứ.

Đối với người kinh nguyệt không ổn định, rất dễ khiến lượng máu ra nhiều hơn.

Mà trước đó, ta đã uống viên thuốc thứ ba.

Nếu phối hợp cùng hồng hoa…

Hiệu quả chắc chắn sẽ không kém.

Hoàng lão đầu hiểu ý ta.

Sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Ông há miệng định khuyên.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Ta lấy ra một túi hạt dưa vàng đặt vào tay ông.

Khẽ cười:

— Hai cha con ông đã giúp ta rất nhiều rồi.

— Sau này không cần quay lại chỗ ta nữa.

— Hãy đi sống cuộc đời của chính mình đi.

Hoàng lão đầu nắm chặt túi vàng trong tay.

Im lặng hồi lâu.

Cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

— Cô nương…

— Bảo trọng.

Ta gật đầu.

Nhìn bóng lưng ông dần khuất sau cánh cửa.

Trong sân lại trở về yên tĩnh.

Gió nhẹ thổi qua.

Lá cây xào xạc.

Ta cúi đầu, khẽ đặt tay lên bụng mình.

Nơi đó vẫn rất yên lặng.

Nhưng ta biết.

Đứa trẻ này…

Từ đầu đến cuối chưa từng được ta mong đợi.

Nó chỉ là một quân cờ.

Một quân cờ cuối cùng dùng để kéo Cố Thế An xuống địa ngục mà thôi.

Để lại bình luận