7

Một tháng sau, đại phu bắt được hỉ mạch.

Cố Thế An hứa sẽ chuộc ta ra khỏi lầu Mãn Xuân.

Hắn sắp xếp cho ta ở trong một căn nhà tại ngõ Điềm Thủy.

Không ít quan viên trong kinh thành cũng sống ở khu vực này.

Mà căn nhà đối diện lại vừa khéo là của Lục Nguyên Đình.

Gần đây thời tiết đẹp, mỗi ngày ta đều ngồi nghỉ trên ghế trong sân phơi nắng.

Cổng sân luôn mở rộng.

Người qua đường đi ngang cũng không nhịn được mà liếc nhìn vào một cái.

Mỗi khi như vậy, ta đều hào phóng chào hỏi:

— Sau này đều là hàng xóm láng giềng cả, nếu không chê thì vào uống chén trà nhé!

Ai cũng biết ta xuất thân thanh lâu.

Ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào nhìn thấy thứ gì dơ bẩn.

Nhưng cũng có không ít người muốn lấy lòng Cố Thế An nên bằng lòng ở lại uống chén trà ấy.

Sau vài lần tiếp xúc, thấy ta dễ gần, họ liền dẫn theo thê tử trong nhà tới qua lại với ta.

Một hôm đang trò chuyện, ta mới biết Lục Nguyên Đình đã đi Tô Châu trị thủy không lâu trước đó.

Khó trách mấy ngày nay ta không nhìn thấy hắn.

— Không biết khi nào Lục học sĩ mới trở về?

Ta chỉ thuận miệng hỏi một câu.

Không ngờ mấy vị phụ nhân lập tức nhìn nhau đầy ẩn ý.

Ta vội vàng xua tay:

— Mọi người đừng hiểu lầm!

Người ngồi gần nhất lập tức đè tay ta xuống, ý vị sâu xa nói:

— Lục Trạng nguyên tuổi còn trẻ đã được đặc cách đề bạt làm Hàn Lâm học sĩ. Lại thêm dung mạo xuất chúng, không biết là tình lang trong mộng của bao nhiêu cô nương đâu!

— Không phải, ta…

Ta vừa định giải thích đã bị họ cắt lời.

Ai nấy đều mang vẻ mặt:

“Chúng ta hiểu mà.”

Ta chỉ biết cười khổ.

Tiễn mọi người ra về, Tiểu Hạnh nghiêng đầu hỏi:

— Rõ ràng tỷ tỷ có thể giải thích rõ ràng, sao lại để họ hiểu lầm như vậy?

— Cứ chờ xem đi.

Ta cười, nhéo nhéo khuôn mặt tròn trịa của con bé.

Đúng lúc ấy, bụng dưới bỗng truyền tới cảm giác đau âm ỉ.

Ta lập tức cứng người.

— Mau đi mời Hoàng đại phu!

Chưa đến một khắc sau, Tiểu Hạnh đã dẫn Hoàng đại phu với vẻ mặt nặng nề quay lại.

Lão già mặt mày nhăn nhó.

Vừa nhìn thấy ta đã trừng mắt một cái.

Ta bật cười:

— Rõ ràng là ta giúp ông, sao ông lại làm như ta thiếu nợ ông vậy?

Hòm thuốc bị ông đặt mạnh xuống mép giường.

Hoàng lão hừ lạnh:

— Giúp cái gì mà giúp! Rõ ràng là thừa cơ kiếm lợi!

Ông bắt mạch cho ta.

Sắc mặt vốn đã khó coi lại càng thêm khó coi.

— Ta đã nói từ trước rồi, thuốc này đâu phải vạn vô nhất thất.

— Giờ thì hay rồi, sơ hở lộ ra rồi đấy!

Ta chớp mắt:

— Vậy ông định mặc kệ ta sao?

— Ta nào dám!

Hoàng lão tức giận lấy ra một viên thuốc nhét vào miệng ta.

Sau đó lại lườm ta một cái.

— Giấy không gói được lửa. Ngươi mau nghĩ cách thật sự mang thai đi!

— Nếu không đến lúc đó thì phiền toái đấy.

Một tháng nữa sẽ là ngày Cố Thế An thành thân với đích nữ nhà họ Thẩm.

Kiếp trước, đúng ngày hôm đó, mẹ hắn từng sai người mang tới cho ta một bát thuốc phá thai.

Bà còn cảnh cáo:

— Trưởng tử của phủ Tĩnh An Hầu chỉ có thể do Thế tử phi sinh ra!

Đến lúc ấy, ta cũng không cần phải giả vờ nữa.

Không hổ là thần y phụ khoa nổi danh kinh thành.

Một viên thuốc nhỏ vừa uống vào.

Chưa đến thời gian uống hết một chén trà, máu đã ngừng chảy.

Trước khi đi, Hoàng lão còn đưa thêm cho ta một viên nữa để phòng thân.

Ta cất kỹ viên thuốc.

Định tắm rửa thay y phục rồi nghỉ ngơi một chút.

Cơ thể mệt mỏi vừa ngâm vào nước nóng, cơn buồn ngủ đã kéo đến.

Ta tựa bên thành thùng tắm.

Hưởng thụ đôi tay khéo léo của Tiểu Hạnh đang xoa bóp.

Không bao lâu sau, mí mắt dần nặng trĩu.

Trong lúc mơ màng, bên hông bỗng truyền tới cảm giác đau nhức.

Ta cau mày, vỗ nhẹ lên bàn tay kia.

— Tiểu Hạnh, chỗ này không cần ấn nữa.

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.

Ta mở mắt.

Cố Thế An đang ngồi bên cạnh.

Hắn đưa tay véo má ta.

— Ta không biết hóa ra ngươi với nha đầu của mình lại thân thiết đến vậy.

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Ta cong mắt cười, vòng tay qua cổ hắn.

— Chàng đây là đang ghen sao?

Cố Thế An cười nhạt, kéo ta ra rồi nhìn thẳng vào mắt ta.

— Có phải mang thai rồi nên quên mất thân phận của mình không? Ta sao có thể ghen với một kỹ nữ được?

Ta lập tức phụng phịu:

— Vâng vâng vâng, nô gia chỉ là một kỹ nữ không lên được mặt bàn. Được mang thai con của chàng đã là ân điển lớn lao. Nô gia không nên vọng tưởng những thứ không thuộc về mình.

— Chậc, dám nói mình như thế, đúng là chẳng biết xấu hổ.

Ngoài miệng hắn ghét bỏ.

Nhưng vẫn đưa tay bế ta ra khỏi thùng tắm.

Ta tựa đầu lên vai hắn.

Khẽ nghiêng mặt, hôn nhẹ lên vành tai hắn.

Hơi thở của Cố Thế An lập tức trở nên nặng nề hơn.

Ta cười khẽ:

— Chẳng phải chàng thích nhất bộ dạng mặt dày vô sỉ này của ta sao?

Cố Thế An bế ta đến bên giường đặt xuống.

Ánh mắt hắn tối lại.

— Đây là tự ngươi chuốc lấy đấy.

8.

Cố Thế An là người có dục vọng rất mạnh.

Đại phu dặn ba tháng đầu không được chung phòng, vì thế hắn không làm đến bước cuối cùng, nhưng lại nghĩ đủ mọi cách giày vò ta để thỏa mãn bản thân.

Với thân phận Đại Lý Tự khanh, gần đây Cố Thế An vẫn luôn điều tra vụ án gian lận khoa cử.

Nhịn nhục nhiều ngày, tối nay hắn chẳng còn chút nhân tính nào.

Hận không thể nuốt sống ta vào bụng.

Ta mệt đến mức nằm bẹp trên giường.

Trái lại, hắn vẫn tinh thần phấn chấn.

Sau khi tắm rửa trở về, Cố Thế An ôm ta vào lòng.

Bàn tay đặt trên bụng ta, chậm rãi vuốt ve.

— Đợi đứa bé này sinh ra, chúng ta sẽ tính tiếp.

— Không có đâu!

Chỉ nghe vậy thôi mà da đầu ta đã tê dại.

Ta lập tức lăn khỏi lòng hắn.

Cố Thế An bật cười.

— Chẳng phải nàng rất giỏi sao?

Hôm nay tâm trạng hắn cực tốt.

Cũng không chấp nhặt sự vô lễ của ta.

Hắn kiên nhẫn kéo ta trở lại lòng mình, cúi xuống hôn nhẹ lên môi ta.

— Chứng cứ vụ án gian lận khoa cử đã đầy đủ rồi. Lần này Thái tử không chỉ mất mặt, mà còn phải chịu một trận trách mắng từ Hoàng hậu và Triệu Tướng.

— Ta đang rất vui. Nàng muốn thưởng gì, cứ nói đi.

— Đông châu không phải minh châu, minh châu cũng chẳng phải Nam châu.

— A Diên muốn một hộp Nam châu.

Ta chớp mắt nhìn hắn đầy mong đợi.

Cố Thế An nắm lấy bàn tay ta nghịch ngợm.

Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

— A Diên tham lam như vậy, chẳng lẽ không nên trả chút giá sao?

Ta chủ động hôn lên môi hắn.

Nhưng lại bị hắn kéo ra.

Cố Thế An hạ thấp giọng:

— A Diên, nàng hôn nhầm chỗ rồi.

Để lại bình luận