Ngày kết thúc kỳ thi đại học, vô số mảnh giấy vụn từ những trang sách bay lả tả như hoa tuyết giữa các tòa giảng đường,rớt xuống cùng với tiếng reo hò cuồng nhiệt.
Bước đi trong dòng người đang rời trường, tôi nhìn ngắm xung quanh. Các bạn nữ mặc đồng phục cắt ngắn, các bạn nam đuổi đánh trêu đùa nhau, y hệt như cái ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường này ba năm về trước.
Các phụ huynh đón con thi xong bủa vây kín mít cổng trường. Tôi nhìn thấy mẹ đang ôm một bó hoa tươi, trên mặt lấm tấm mồ hôi, không biết đã đứng dưới nắng gắt bao lâu mà làn da cũng ửng đỏ lên vì cháy nắng. Mẹ nhìn thấy tôi, liền giơ cao bó hoa trên tay, cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời chói lọi.
Tôi bước về phía bà, xuyên qua biển người, vượt qua tiếng nói cười, hơn một ngàn ngày đêm vội vã ùa tới, tĩnh lặng lướt qua vai chúng tôi. Mặt trời ngả bóng về tây nhưng vẫn cháy bỏng nhiệt huyết, hắt xuống nhân gian những tia nắng tuyệt mỹ. Trên đường, bóng người về nhà tấp nập đông đúc, tiếng ồn ào theo gió bay về nơi xa.
Con phố dài như xưa, quang cảnh vẫn vậy, ba năm tựa bóng câu qua cửa sổ, cuối cùng cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Tiệc tốt nghiệp của trường Thế Tây được tổ chức trên sân vận động của trường. Trong đêm hè, vài tấm khăn trải caro hoa nằm ngổn ngang trên mặt cỏ nhân tạo. Các nam sinh khiêng ra một dãy bàn học từ lớp, bày biện đồ uống và thức ăn lên đó, một phần trong đó đến từ tiệm nhà Sở Ngôn.
“Nào các bạn học, chúng ta hãy cùng nhau cảm ơn nhà tài trợ lớn nhất đêm nay, anh Sở!”
Triệu Cát giơ chai bia lên, hô to với mọi người, lập tức một tiếng hô vạn người hưởng ứng. Các bạn học đang ngồi dã ngoại trên thảm cỏ đều đồng loạt giơ chai bia hoặc cốc nước lên, tiếng tung hô “Anh Sở, anh Sở” vang rộn cả sân trường.
Nhân vật chính đang được hô vang tên vang vọng cả sân trường giờ phút này đang ngồi giữa đám con trai. Cậu ấy giơ tay ra hiệu mọi người im lặng, nhân tiện đá nhẹ cho Triệu Cát một cái. Sau một hồi ồn ào, Triệu Cát cuối cùng cũng chịu ngồi xuống, hứng thú khoác vai Sở Ngôn: “Anh Sở này, anh phải cảm ơn Lê Lễ đàng hoàng đấy nhé. Thành tích này của anh là do một tay cậu ấy kéo lên đấy.”
Nói xong, Triệu Cát tiện tay lấy một lon bia từ phía sau định đưa cho tôi: “Đến đây học bá, tôi xin thay mặt người anh em của mình kính cậu một ly trước!”
“Cậu ấy không uống cái này.” Sở Ngôn lấy một ly nước ngọt trên chiếc bàn bên cạnh xuống, trực tiếp gạt đi ly bia của Triệu Cát thay tôi.
Mấy cậu con trai bên cạnh bắt đầu huýt sáo, Triệu Cát cười đầy ẩn ý: “Dễ nói, dễ nói mà.”
Tôi đón lấy ly nước Sở Ngôn đưa, uống một ngụm. Vị nước vải thanh ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi, một hương vị quen thuộc như đã từng nếm qua. Đây là món nước tự làm mà cậu ấy đã mời tôi uống vào ngày đầu tiên bước chân vào tiệm nhà họ Sở ba năm trước.
“Học bá, cậu sắp chuyển nhà rồi đúng không?” Triệu Cát lại nói, cậu ta uống bia là đỏ mặt, lúc này hai má đã bắt đầu ửng hồng. “Trải qua ba năm rèn luyện gian khổ ở đây, cậu vất vả rồi.”
“Đâu có.” Tôi nói, “Tôi rất thích nơi này, thật đấy.”
Triệu Cát bật cười, hì hì trêu: “Vậy còn người ở đây thì sao? Có thể thích luôn không?” Lời vừa thốt ra khỏi miệng, cả đám xung quanh cứ như bị châm ngòi nổ, ho khù khụ lên liên tiếp một cách đầy cố ý.
“Lê Lễ, thật ra Sở của chúng ta— Ây da!” Triệu Cát đang nói dở thì đột nhiên bị một quả táo bay vèo trong không trung đập trúng ngực.
“Ăn uống phần của cậu đi.” Sở Ngôn thu tay lại, vẻ mặt lạnh tanh nói.
“Trùm trường” lên tiếng, những người xung quanh liền dừng trêu chọc, tóp năm tóp ba chuyển sang chủ đề khác. Giang Kiểu Kiểu mang theo bánh cupcake tự làm định chia cho mọi người. Triệu Cát vừa mới hi hi ha ha ban nãy thấy vậy liền lập tức đứng bật dậy, đón lấy hộp bánh trong tay cô ấy, lon ton chạy đi chia cho từng người. Giang Kiểu Kiểu làm bộ đoan trang ngồi xuống, nhưng nụ cười trên môi thì giấu sao cũng không giấu nổi.
“Ối chà… Hai người!” Tôi gần như rớt cả hàm. “Chuyện từ lúc nào vậy, sao tôi chẳng nhìn ra chút nào thế này??”
Giang Kiểu Kiểu trừng mắt lườm một cái, cầm lấy một chiếc bánh nhỏ nhét thẳng vào cái miệng đang há hốc của tôi:”Ngoại trừ cái tên trúc mã học ở trường Phụ Trung kia ra, trong mắt cậu còn có thể chứa được ai nữa hả?”
“Thật ngại quá chị Kiểu Kiểu, mắt tôi mù rồi, xin tạ lỗi với chị.” Nói rồi, tôi giơ ly nước lên cạch ly với cô ấy.
“Xì.” Cô ấy uống một ngụm nước ngọt, sảng khoái thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. “Cuối cùng cũng kết thúc rồi, cái chuỗi ngày đâm đầu vào học hành.”
Tôi cũng ngước nhìn lên, bầu trời đêm bao la rộng lớn, quang đãng không gợn mây, một vầng trăng sáng treo lơ lửng.Dưới ánh trăng, từng dãy tòa nhà giảng đường đứng sừng sững tĩnh lặng, trên tường vẫn còn treo những tấm băng rôn chưa kịp tháo dỡ, viết “Khối 12 cố lên”, “Thi đại học tất thắng”.
Khóa tốt nghiệp này của chúng tôi được nhà trường đặt kỳ vọng rất cao. Khi chỉ còn 100 ngày chạy nước rút, lão Từ ngày nào cũng tràn trề nhiệt huyết. Có người bảo đã nhiều năm lắm rồi không còn thấy được thần thái rạng rỡ như thế trong mắt thầy Từ. Thành tích thi đại học năm nay của Thế Tây cũng thực sự vượt qua sức tưởng tượng của tất cả. Tuy không thể so với những trường chuyên nổi tiếng, nhưng cũng bỏ xa các trường cùng cấp một khoảng cách dài, thậm chí còn trực tiếp kéo cao luôn cả điểm chuẩn tuyển sinh.
“Này, hồi đầu năm lớp 10 mới nhập học, thật ra tôi ghét cậu lắm đấy, cậu hẳn là không quên đâu nhỉ?” Giang Kiểu Kiểu hỏi. “Sao mà quên được chứ, lúc đó trên mặt cậu hiện rõ mấy chữ ‘Đừng có phiền bà đây’ mà.” “Hahaha, thế mà cậu lại vẫn chịu làm bạn với tôi à?” Cô ấy bật cười. “Hồi đó tôi còn thấy làm lạ, người này bị cuồng ngược sao, tôi càng dữ thì cô ấy lại càng sấn tới.”
Tôi cắn ống hút ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ là vì lúc đó tôi vừa mới trải qua chuyện bố mẹ ly hôn, rất bài xích mấy kiểu người trước mặt một đằng sau lưng một nẻo. Cho nên khi gặp được người ruột để ngoài da như cậu, tôi lại cảm thấy rất có cảm giác an toàn.”
“Haiz!” Nghe xong, cô ấy vừa thở dài vừa cười: “Còn tôi thì từ nhỏ thành tích học tập đã làng nhàng, nhưng lại có một sự cố chấp kỳ lạ với vị trí đứng đầu. Lúc đó tôi nghĩ bụng đã không đỗ được vào trường điểm, thì vào một trường kém hơn chút ít nhất cũng phải giành được hạng nhất chứ? Ai ngờ lại đụng độ phải ‘khắc tinh’ là cậu… Nhưng mà tôi phải thừa nhận, quen biết cậu là một điều may mắn.”
“Tôi cũng vậy.” Tôi nghiêng đầu tựa vào vai cô ấy, ánh mắt lướt qua toàn bộ ngôi trường. “Lúc đầu tôi đã rất hối hận vì điền nguyện vọng quá tùy tiện. Nhưng bây giờ, tôi rất biết ơn những gì mình đã trải qua ở Thế Tây, ba năm này thực sự là ba năm vô cùng quan trọng đối với tôi.”
Giang Kiểu Kiểu nắm lấy tay tôi, khe khẽ ngân nga một bài hát. Cô ấy hát rất tùy hứng, cũng không rõ là điệu gì. Tôi rúc vào vai cô ấy im lặng lắng nghe, nhìn ra con đường rợp bóng cây ngoài sân vận động được thắp sáng bởi ánh đèn đường — nơi mà những năm qua chúng tôi đã sát cánh bên nhau bước đi vô số lần.
Đêm dần buông, không khí của buổi liên hoan cũng bắt đầu chuyển sang một sắc thái khác. Có người cười, nhưng cũng có người rơi nước mắt. Có người mượn hơi men, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói ra những điều thầm kín bấy lâu nay. Giang Kiểu Kiểu bị Triệu Cát kéo ra một góc, chỗ ngồi bên cạnh tôi liền trống. Đối diện tôi, Sở Ngôn đứng dậy, tiến tới và ngồi xuống vị trí đó.
“Chúc mừng nhé,” Tôi nói với cậu ấy, “Bây giờ chúng tôi đều gọi cậu là ‘Trùm trường học giỏi nhất Thế Tây’ đấy.”
Sở Ngôn cong khóe môi, nụ cười tinh khôi như ánh trăng thanh: “Đều nhờ công của cô giáo Lê Lễ đây cả, không vứt bỏ không buông tay.”
Kỳ thi năm nay, Thế Tây có hai chú “ngựa ô” bứt phá ngoạn mục, một là tôi, hai chính là Sở Ngôn. Lúc điểm thi được công bố, gần như tất cả các giáo viên đều không dám tin vào mắt mình. Dẫu sao việc một “học bá” thi trượt cấp 3 rồi vươn lên cũng không đáng ngạc nhiên bằng việc một “trùm trường” vốn bất cần đời lại phát huy vượt bậc. Dĩ nhiên,điểm của Sở Ngôn không phải quá xuất sắc, nhưng đó đã là thành tích cao nhất mà cậu ấy có thể nỗ lực chạm tới rồi.
“Cậu đăng ký trường nào vậy?” Tôi hỏi. “Cùng thành phố với cậu, nhưng không cùng khu vực.” Cậu ấy đọc tên trường,một trường đại học có tiếng về chuyên ngành thiết kế. “Tôi chọn ngành Thiết kế Kiến trúc, học 5 năm. Nghe nói sẽ vất vả lắm, nhưng tôi muốn thử sức.” “Cậu vẽ có năng khiếu lắm, nhất định sẽ là một nhà thiết kế giỏi.” “Mượn lời chúc tốt lành của cậu.” Cậu ấy cười, co một chân lên, cánh tay phải gác hờ lười nhác trên đầu gối, trông có vẻ phóng khoáng tùy ý nhưng lại như đang giấu giếm tâm sự. “Châu Cẩn lần này nổi tiếng rồi đấy. Sáng nay ngay cả mẹ tôi cũng đang nói,bảo là thủ khoa thành phố trên thời sự sao lại vừa đẹp trai vừa thông minh đến thế. Đợi lên đại học rồi, không biết có bao nhiêu cô gái sẽ bị cậu ta mê hoặc đến điêu đứng nữa.” Cậu ấy nhướng mày nhìn tôi. “Cậu không lo lắng sao?”
“Buồn cười chết mất… Tại sao tôi phải lo cho cậu ta chứ?” Tôi ưỡn thẳng lưng, cứng miệng đáp trả. “Đợi tôi lên đại học rồi, không chừng còn được hoan nghênh hơn cả cậu ta ấy chứ.”
“Cũng đúng.” Cậu ấy mỉm cười, đuôi mắt dịu dàng như ngọn gió đêm nay. “Lê Lễ nhà mình xinh xắn thế này, người nên lo lắng là tên nhóc đó mới đúng.”
Câu chuyện dừng lại ở đây, đôi bên tự nhiên rơi vào tĩnh lặng. Tôi cúi gầm mặt, mân mê dây giày. Sự ồn ào náo nhiệt xung quanh dường như nhòa đi thành phông nền. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Sở Ngôn vẫn luôn đáp lại thật lâu trên người mình, và tôi cũng biết, ánh mắt của cậu ấy từ trước đến nay vẫn luôn dõi theo tôi.
“Tôi rất biết ơn cậu, thật đấy.” Tôi nhìn chân thành vào mắt cậu ấy, sống mũi bỗng thấy cay cay. “Ba năm qua, cảm ơn cậu đã chăm lo cho tôi.”
Hàng lông mi của Sở Ngôn khẽ run rẩy một cái, rất khó để phát hiện.
“Cảm ơn cái gì chứ, khách sáo quá.” Cậu ấy ngoảnh mặt đi, tiếp tục nói bằng giọng điệu thoải mái. “Đợi lên đại học, nếu thằng nhóc đó mà bắt nạt cậu, cứ mạnh dạn bảo anh Sở đây một tiếng… Đương nhiên, với nhan sắc này của tôi, vào đại học xong có lẽ sẽ mau chóng không tiện giúp cậu nữa đâu, cậu tự liệu bề tính toán đi nhé.”
Tôi bật cười thoải mái: “Được, cảm ơn anh Sở. Tôi nhất định sẽ làm một người bạn biết chừng mực.”
Sở Ngôn móc một bộ tai nghe từ trong túi ra, tự đeo một bên, bên còn lại thì cài lên tai tôi.
“Người bạn biết chừng mực, cùng tôi nghe một bài hát nhé.”
I look into your eye, I see we’re out of time I guess no one’s to blame, nobody crossed the line
Giai điệu guitar êm ái chậm rãi, ca sĩ cất tiếng hát trầm ấm, đan xen giữa sự khao khát và nét u buồn.
I guess we couldn’t say, the mind we couldn’t feel
Trong điệu nhạc, những cảnh vật trước mắt như được phủ lên một lớp ánh sáng mờ ảo. Xung quanh đang cười đùa là những người bạn học sớm chiều chung sống. Đứng lặng yên không xa là phòng học từng ngồi miệt mài ngày đêm. Hành lang trống trải dường như vẫn còn vang vọng tiếng người ồn ào của những ngày đã qua.
But I remember days of wonder, we were always gonna last
Những bông tơ liễu bay lả tả ngập sân trường vào mùa xuân, chiếc quạt trần cũ kỹ kêu cọt kẹt mỗi dịp hè, những chiếc lá vàng quét mãi chẳng hết trong trời thu, hay từng trận tuyết rơi của mùa đông. Những ngày tháng đã qua giống như một cuộn phim câm đang quay vội vã.
We’ll be no hurt goodbye, thank God we’re civilized be on our separate ways
Hàng người rồng rắn không thấy điểm kết trước tiệm ông Trần, nghi thức thành thông lệ của đêm Đông chí, quán chè kiểu cũ giấu mình trong con hẻm sâu, hay từng bông tuyết nhẹ rơi trên mặt sông… Từng tưởng rằng cuộc đời sẽ chìm trong tăm tối, nhưng hóa ra những ngày lấp lánh rực rỡ lại hiện diện khắp nơi.
But I still miss the way, the way you used to feel
“Chúc mừng năm mới.”
It’s time to surrender, now that it’s ended
“Chuyện ở trường đừng để trong lòng, có tôi ở đây, cậu cứ sống theo cách của mình.”
Nothing to say cuz guess we’ve say it all
“Bạn nhỏ học bá ơi, thời tiết đẹp thế này, cùng nhau cúp học thì sao nhỉ?”
Now why do we care to dream, guess we wanna believe
“Tất cả chỉ là tạm thời thôi, cậu không thuộc về nơi này, sớm muộn gì cậu cũng sẽ đến được nơi mà cậu muốn đến.”
Did what we could my friend, but now we’re at the end
“Sở Ngôn, lớp 10A9 mới của Thế Tây, còn cậu?” “Lớp 10A1 mới.” “Còn chưa biết cậu tên gì đâu, tên của học bá cũng phải giữ bí mật sao?” “Lê Lễ. Lê trong ‘bình minh’, Lễ trong ‘lễ phép’.”