31

Sau khi Tĩnh An Hầu phu nhân đồng ý, ta ghé sát bên tai Cố Thế An, vừa khóc vừa khẽ gọi:

— Gia, người tỉnh lại đi được không?

— Chỉ cần người tỉnh lại, chúng ta sẽ sinh một đứa con của riêng mình.

— Đứa đầu tiên không còn nữa cũng không sao, chỉ cần là con của thiếp và người là được…

Ta nói đến khô cả cổ họng, cuối cùng Cố Thế An cũng có phản ứng.

Chỉ là bàn tay đặt trên ngực khẽ động đậy một chút.

Tĩnh An Hầu phu nhân lập tức cho người đưa ta ra ngoài.

Bà sợ rằng chỉ cần Cố Thế An mở mắt, ta sẽ không còn cơ hội rời khỏi kinh thành nữa.

Ta vội vàng trở về ngõ Điềm Thủy đón Tiểu Hạnh, thu dọn hành lý rồi lập tức lên đường.

Sắp tới cổng thành, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

— Chặn chiếc xe ngựa kia lại!

Tiếng gầm giận dữ của Cố Thế An như nổ tung bên tai.

Ta vén rèm nhìn ra ngoài một cái, cố ý bày ra bộ dạng run rẩy đáng thương như thể bị ép phải rời đi.

Xe ngựa vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Binh lính canh thành cũng không hề ngăn cản.

Tĩnh An Hầu phu nhân đã nói, bà sẽ bảo đảm ta rời khỏi kinh thành an toàn.

Không một ai nghe theo lệnh của Cố Thế An.

Hắn phát điên, liên tục quất roi lên lưng ngựa.

— A Diên!

Người của Hầu phủ đuổi tới, vây kín lấy hắn, không cho hắn tiến thêm nửa bước.

Ta vén một góc rèm cửa sổ nhỏ.

Chỉ thấy bàn tay cầm roi của Cố Thế An đã đỏ bừng vì máu.

Đột nhiên…

Hắn nhìn chằm chằm vào xe ngựa.

Rồi giương cung, kéo dây.

Không ổn!

Mũi tên xé gió lao tới.

Nó xuyên từ sau lưng Tiểu Hạnh, đâm thẳng qua ngực.

Máu tươi bắn lên mặt ta.

Trước mắt ta chỉ còn lại sắc trắng tái nhợt không còn chút sinh khí.

Tiểu Hạnh ngã xuống vai ta.

Khuôn mặt tròn trịa mũm mĩm nhuốm đầy máu.

Nàng khẽ cười:

— Tỷ tỷ… hình như muội nhìn thấy cha mẹ tới đón muội về nhà rồi…

Rõ ràng mũi tên ấy nhắm vào ta.

Ta cũng hoàn toàn không thể tránh được.

Con ngốc này…

Sao lại tự ý chắn thay ta?

— Ngu ngốc!

Ta run rẩy quát lên, dùng tay bịt lấy vết thương trên ngực nàng đang không ngừng tuôn máu.

— Không được nhắm mắt!

— Muội mà không nghe lời, ta sẽ không tặng quà cập kê cho muội nữa đâu!

Tiểu Hạnh khẽ cười ngây ngô hai tiếng.

— Không tặng thì không tặng…

— Có thể ở bên cạnh tỷ tỷ lâu như vậy… muội đã mãn nguyện rồi…

Bàn tay dần lạnh đi của nàng chạm lên mặt ta.

Tiểu Hạnh ho ra một ngụm máu.

— Chỉ tiếc là… sau này muội không thể ở bên tỷ tỷ nữa…

— Dù thế nào đi nữa… tỷ tỷ cũng phải sống thật vui vẻ… được không?

— Không được!

Ta nghẹn ngào lắc đầu.

Muốn lau sạch máu trên người nàng.

Bởi ta cứ ngỡ…

Chỉ cần máu biến mất, nàng sẽ không sao nữa.

Tiểu Hạnh cọ nhẹ lên vai ta lần cuối.

Giọng nói ngày càng yếu ớt:

— Tỷ tỷ… muội buồn ngủ rồi…

— Muội muốn ngủ một lát…

— Không được ngủ!

— Ngày mai là lễ cập kê của muội rồi!

— Muội phải mở mắt thật to cho ta, nghe rõ chưa?!

Ta vừa khóc vừa nâng mặt nàng lên.

Nhưng lời còn chưa dứt…

Bàn tay nàng đã buông thõng xuống.

Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy trái tim mình như bị ai đó khoét mất một mảng.

— Tiểu Hạnh!

Ta giống hệt một đứa trẻ ba tuổi chẳng hiểu chuyện gì.

Liều mạng lay người nàng.

Muốn gọi nàng tỉnh lại.

Những ngày tháng khổ cực nhất ở Mãn Xuân Lâu chúng ta còn cùng nhau vượt qua được.

Vậy mà…

Tại sao nàng lại ngã xuống ngay lúc này?

Ta lau sạch máu trên mặt nàng.

Cẩn thận đặt nàng nằm xuống.

Sau đó bảo xa phu dừng xe lại.

32

Ta bước từng bước về phía Cố Thế An.

Ngẩng đầu nhìn hắn.

Rồi bình tĩnh nói:

— Chàng giết Tiểu Hạnh của ta rồi.

Cố Thế An khẽ cúi người.

Trong mắt tràn đầy đau lòng.

Hắn đưa tay lau đi vết máu dính trên mặt ta, khe khẽ thở dài:

— A Diên…

— Ta chỉ muốn ngăn nàng lại thôi.

— Ta biết nàng có thể tránh được mũi tên ấy.

— Chỉ là ta không ngờ Tiểu Hạnh lại đỡ thay nàng.

— Nói cho cùng… nàng vốn không nên rời đi.

Ta thuận thế cọ nhẹ vào lòng bàn tay hắn.

Ngoan ngoãn đến mức khác thường.

Khẽ đáp:

— Thiếp không đi nữa.


33

Cố Thế An đưa ta trở về phủ Tĩnh An Hầu.

Tĩnh An Hầu tức đến mức mắng hắn là nghịch tử.

Tĩnh An Hầu phu nhân đau đến ôm ngực.

Nhưng câu nói tiếp theo của Cố Thế An mới thật sự khiến hai người suýt ngất ngay tại chỗ.

— Con muốn bỏ vợ rồi cưới người khác.

Cả đại sảnh lập tức yên lặng như chết.

Tĩnh An Hầu là người đầu tiên phản ứng lại.

Ông giận dữ đập mạnh tay xuống bàn:

— Nghịch tử!

— Ngươi có biết mình đang nói gì không?

— Hôn sự với nhà họ Thẩm là do đích thân bệ hạ ban chỉ!

— Ngươi muốn bỏ Thế tử phi, chẳng lẽ muốn cả phủ Tĩnh An Hầu đi theo ngươi chịu tội sao?

Cố Thế An đứng thẳng giữa đại sảnh.

Sắc mặt lạnh nhạt.

Không hề lùi bước.

— Con biết.

— Nhưng con vẫn muốn cưới nàng ấy.

Ánh mắt hắn xuyên qua đám người.

Rơi thẳng lên người ta.

Kiên định đến đáng sợ.

Tĩnh An Hầu phu nhân tức đến bật cười:

— Cưới nàng ta?

— Một kỹ nữ thanh lâu?

— Một nữ nhân từng làm ngoại thất?

— Ngươi muốn nàng ta làm Thế tử phi?

Cố Thế An không đáp ngay.

Một lúc sau mới chậm rãi mở miệng:

— Đúng.

Lời vừa dứt.

Chiếc chén trà trong tay Tĩnh An Hầu phu nhân rơi xuống đất.

Choang một tiếng.

Vỡ tan tành.

Bà nhìn đứa con trai mình dốc hết tâm huyết nuôi dưỡng hơn hai mươi năm.

Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ đến vậy.

Còn ta đứng ở phía sau.

Lặng lẽ nhìn tất cả.

Không vui mừng.

Cũng không cảm động.

Chỉ thấy buồn cười.

Bởi vì người duy nhất thật lòng đối tốt với ta…

Đã chết dưới mũi tên của hắn rồi.

Để lại bình luận