Buổi chiều, tôi quay lại với công việc. Nhưng lần này, mọi thứ không còn nặng nề nữa. Tôi làm việc chậm hơn, nhưng lại rõ ràng hơn.
Tối đến, tôi lại ra ban công. Thành phố lên đèn, vẫn ồn ào, vẫn vội vã. Nhưng tôi thì không.
Tôi nghĩ về cô gái, về buổi sáng, về ly cà phê, và về chính mình.
Có lẽ “một ngày đẹp trời” không phải là khi mọi thứ hoàn hảo.
Mà là khi ta cho phép mình sống chậm lại, dù chỉ một chút.
Tôi không biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng ít nhất, hôm nay… là một ngày đẹp trời.