13.
Tôi nằm mơ cũng không ngờ tới, hai ngày sau, lại gặp Chu Cẩn trước cổng trường.
Từ khi biết bố tôi đến Thế Tây lần trước, mẹ tôi đã cãi nhau với ông ấy một trận to trong điện thoại.
Từ sau đó, ông ấy cũng biết điều không bao giờ xuất hiện nữa.
Tần Hàm cũng không hay đến học lớp tự học buổi tối nữa, nhưng điều này e là đúng ý cô ta, tất nhiên, cũng vô tình hợp ý tôi.
Vì vậy, sau khi kết thúc tiết học tối hôm đó, tôi không chút e dè nô đùa đuổi bắt cùng Giang Kiểu Kiểu ra khỏi cổng trường.
Vừa ngẩng mắt lên đã giật mình nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang lười nhác tựa vào bức tường, hai tay đút túi quần, khóe miệng ngậm ý cười, đôi mắt dài phản chiếu những điểm sáng lấp lánh…
Khoảnh khắc đó, giống như bị sét đánh ngang tai!
“Sao cậu lại ở đây?”
Tôi phanh gấp bước chân, tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
“Quy định nào cấm tớ ở đây?”
Chu Cẩn vẫn giữ cái giọng điệu lạnh nhạt và phách lối đó, chầm chậm đi về phía tôi.
Bộ đồng phục Phụ Trung trên người cùng với khuôn mặt của cậu ấy, thực sự thu hút quá nhiều sự chú ý.
Giang Kiểu Kiểu, người luôn mạnh mẽ nhưng ít nói, lúc này vỗ vỗ vai tôi rồi xoay người chuồn mất.
Chu Cẩn đứng lại trước mặt tôi, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt tò mò và những tiếng xì xào bàn tán xung quanh.
Những người sống quen trong vầng hào quang lúc nào cũng như vậy.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Dẫn đường đi.”
Chúng tôi đi sóng vai trên đường.
Khu phố cổ vào ban đêm mang một màu xám xịt và ảm đạm, có một cảm giác đổ nát. Đồng phục của Thế Tây cũng cùng tông màu đó.
Chu Cẩn đi giữa đám đông tan học, tựa như một vầng trăng sáng xuyên qua những đám mây đen. Nói thật, tôi không hề mong muốn cậu ấy nhìn thấy hoàn cảnh hiện tại của mình.
“Lâu rồi không gặp, cậu gầy đi rồi.”
Cậu ấy tự nhiên lên tiếng, mắt nhìn về phía trước,
“Lần này là thật đấy.”
“Ồ, cảm ơn nha…”
Tôi lóng ngóng đáp lời.
Đã quá lâu không gặp, đứng trước cậu ấy mà tôi lại có chút căng thẳng,
“Vậy hôm nay cậu đến là…”
“Tặng quà, cậu không phải sắp sinh nhật rồi sao.”
Cậu ấy mất tự nhiên quay đầu sang một bên, chỉ để lại cái gáy với mái tóc cắt ngắn gọn gàng đối diện với tôi.
Trong lòng tôi chấn động, sinh nhật?
Tôi sắp quên béng mất chuyện này rồi…
“Đồ đâu?”
Tôi nhìn chằm chằm vào hai bàn tay trống trơn của cậu ấy gặng hỏi.
Chu Cẩn liếc tôi một cái, vỗ vỗ cặp sách:
“Ở bên trong, đến nhà sẽ đưa cho cậu.”
Im lặng đi thêm một đoạn, cậu ấy lại lên tiếng:
“Cậu ở đây sống vẫn tốt chứ?”
“Rất tốt mà!”
Tôi cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe thật nhẹ nhõm,
“Hạng nhất toàn khối, cô độc cầu bại, ai ai cũng tôn tớ làm học bá.”
Cậu ấy cười khúc khích:
“Được thôi, ở nơi không có tớ, cho phép cậu đứng nhất.”
Tôi nhìn góc nghiêng đang mỉm cười của cậu ấy, phát hiện cậu ấy đã gầy đi so với trước. Đường nét xương quai hàm rõ ràng sắc bén tuy rất đẹp, nhưng cũng là dấu vết để lại do áp lực học tập ở Phụ Trung.
Từ Phụ Trung đến Thế Tây, phải đi tàu điện ngầm rồi chuyển sang xe buýt, thời gian đi lại trên đường rất dài.
Tôi không hỏi Chu Cẩn tại sao hôm nay không ở trường học tự học buổi tối, cậu ấy cũng không giải thích.
Dù Chu Cẩn trước nay không phải là kiểu học sinh ngoan ngoãn dập khuôn máy móc, nhưng những hành vi như trốn học, trước đây chưa từng xảy ra với cậu ấy. Trong lòng lặng lẽ dâng lên hai luồng sóng ngầm, ấm áp có, chua xót có, đan xen vào nhau, khiến người ta có xúc động muốn khóc.
“Lý Lễ!”
Một giọng nói sang sảng từ phía sau truyền đến, trực tiếp cắt ngang mạch cảm xúc của tôi.
“Hai ngày nay cậu tan học về sớm thật đấy, chẳng thấy bóng dáng đâu.”
Sở Ngôn cười cà lơ phất phơ, đôi chân dài thoăn thoắt đã đuổi kịp.
“Yo, vị này là? Bạn học cũ của cậu à?”
Cậu ta nhìn Chu Cẩn, giọng điệu có chút cố tri cố vấn (biết rồi mà còn cố hỏi).
“Nói bạn học thì hơi xa, bạn từ thuở nhỏ (thanh mai trúc mã) thì hợp lý hơn.”
Chu Cẩn vẻ mặt thờ ơ chỉnh lại lời cậu ta.
Sở Ngôn kéo dài giọng “Ồ” một tiếng, ánh mắt dừng lại ở chữ “Phụ Trung” trên ngực áo đồng phục của Chu Cẩn:
“Từ Phụ Trung qua đây à? Đường khá xa, về sớm đi nhé.”
Ánh mắt Chu Cẩn viết rõ “cần cậu quản chắc”, quay đầu đi không thèm để ý đến cậu ta.
Hai người cùng đường giờ biến thành ba người đồng hành, làm cho tôi bị kẹp ở giữa thấy tiến thoái lưỡng nan.
“Học bá, tôi thấy cậu giảng bài còn tỉ mỉ hơn cả giáo viên, bài trên lớp nghe không hiểu, cậu giảng một cái là hiểu ngay.”
Sở Ngôn hoàn toàn không thèm bận tâm, thao thao bất tuyệt tâng bốc,
“Hôm nay trên lớp, thầy dạy toán của chúng ta viết kín cả bảng đen, nhìn mà muốn ngủ gật, lúc đó tôi cố chống lại cơn buồn ngủ, thầm nghĩ trình độ này còn chẳng bằng Lý Lễ lớp 1… “
Tôi một mặt lúng túng đối phó với Sở Ngôn, một mặt lén lút đánh giá Chu Cẩn đang đi nhanh hơn chúng tôi hai bước.
Bóng lưng của cậu ấy gần như đang tỏa ra khí lạnh.
Đến khi Sở Ngôn thốt ra câu
“Hay là sau này tôi nhận cậu làm thầy nhé”,
tôi thậm chí còn nghe thấy một tiếng hừ lạnh phát ra từ mũi Chu Cẩn.
“Lý Lễ, hôm nay còn vài bài tôi vẫn chưa nghĩ ra, hay là lát nữa đợi cậu ta đi rồi, cậu xem giúp tôi một chút nhé?”
Lúc Sở Ngôn nói với tôi, giọng đã ép xuống rất thấp, nhưng dù sao cũng chỉ cách có vài bước, những lời đó vẫn lọt vào tai Chu Cẩn.
Chu Cẩn lập tức dừng bước, quay phắt người lại suýt nữa va vào Sở Ngôn. Hai người với chiều cao ngang ngửa nhau cứ thế đứng đối diện, có chút ý tứ đọ sức.
Tôi lẳng lặng lùi sang một bên…
“Bài nào không làm được? Đúng lúc hôm nay tôi ở đây, có dư dả thời gian.”
Chu Cẩn vẫn đút hai tay vào túi, giọng điệu lạnh lùng ngạo nghễ,
“Dù sao trước đây Lễ Lễ cũng là do tôi dạy, việc gì phải vẽ rắn thêm chân (làm chuyện thừa thãi).”
Sở Ngôn tiến lên một bước, thái độ bắt đầu không mấy thân thiện:
“Cậu cũng thích lo chuyện bao đồng quá nhỉ?”
“Hai người nói xong chưa?”
Tôi vội vàng chen ngang, giả vờ tức giận,
“Sở Ngôn cậu về trước đi, chuyện bài tập ngày mai đến trường nói sau, hôm nay tớ muốn đi ngủ sớm.”
Sở Ngôn nhìn tôi vẻ không cam lòng, dường như đang cố gắng nuốt cục tức xuống, cuối cùng không nói gì cả, sải bước bỏ đi.
Tôi và Chu Cẩn bước đi trong sự im lặng hết quãng đường còn lại.
Đến cổng khu tập thể, cậu ấy mới lôi “món quà” từ trong cặp ra.
Nhìn xấp đề thi dày cộp trên tay, đầu trang nào cũng ghi dòng chữ “Tài liệu học tập lưu hành nội bộ Phụ Trung Đại học A”, tôi gượng ép nở một nụ cười cực kỳ miễn cưỡng với cậu ấy:
“… Cậu cũng biết tặng quà thật đấy.”
“Tớ cũng thấy thế.”
Chu Cẩn đeo cặp một bên vai, hoàn toàn không bận tâm đến lời chế nhạo của tôi,
“Hiện tại mà nói, không có thứ gì thiết thực với cậu hơn cái này đâu.”
Tôi câm nín, cậu ấy nói đúng.
“Sau này tớ sẽ thường xuyên online QQ, có bài nào không hiểu thì gửi thẳng cho tớ.”
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt trở nên mềm mại,
“‘Hẹn gặp ở cấp ba’ không thành, vậy ‘hẹn gặp ở đại học’ vẫn còn cơ hội chứ?”
Tôi cúi đầu, chỉ cảm thấy ánh đèn đường đêm nay có chút chói mắt, lúc ngẩng đầu lên, cố nặn ra một nụ cười thật tươi, cũng không biết là đẹp hay xấu.
“Cậu đoán xem.”
Nói xong câu này, tôi vẫy vẫy xấp đề thi trên tay xoay người chạy.
May mà chuồn nhanh, nếu không để cậu ấy nhìn thấy nước mắt thì mất mặt lắm.
Lại là một đêm không gió, không gian giữa các tòa nhà chìm trong tĩnh lặng. Chóp mũi ngửi thấy thoang thoảng mùi hương ngòn ngọt trong không khí, những cây quế trong khu dân cư đang lặng lẽ đơm hoa.
Tôi ôm chặt xấp đề thi trước ngực, quẹt vội đi giọt nước mắt trên mặt, hối hả chạy vào tòa nhà.
Phía sau lưng, bóng người dưới ngọn đèn đường đã rời đi, để lại một quầng sáng vàng mờ nhạt trên mặt đất, ấm áp như ánh nắng lẻn về lúc hoàng hôn.
Mặt sau của trang đề thi đầu tiên, có một dòng chữ viết bằng bút chì, trên mỗi nét móc hất, đều là nét chữ tôi đã quen thuộc hơn mười năm nay.
“Mười sáu tuổi vui vẻ, tớ biết cậu không gì là không thể.”