9.

Sáng sớm hôm sau, vừa lúc Cố Thế An rời đi, số Nam châu hắn hứa đã được đưa tới.

Đầy ắp một hộp lớn.

Viên nào viên nấy tròn trịa, sáng bóng, phẩm chất cực tốt.

Ta chọn ra vài viên giao cho Tiểu Hạnh, bảo con bé tìm thợ thủ công chế tác thành trâm cài tóc.

Không lâu sau, mấy cây trâm ấy được đưa tới tay những vị phu nhân thường lui tới chỗ ta.

Ai nấy đều yêu thích không nỡ rời tay.

Cười đến không khép nổi miệng.

Người phụ nhân bên phải ghé sát tai ta, nhỏ giọng:

— Lục đại nhân sắp về kinh rồi đấy.

Người phía trước nháy mắt liên tục:

— Đến lúc đó ngày nào muội cũng được nhìn thấy Lục học sĩ rồi!

Người bên trái vỗ vỗ tay ta.

— Yên tâm đi, có bọn ta che giấu giúp. Cố Thế tử nhất định sẽ không biết đâu!

Vừa dứt lời.

Mấy người còn lại cũng gật đầu theo.

Ta bất đắc dĩ nói:

— Thật sự là mọi người hiểu lầm rồi, không phải như mọi người nghĩ đâu!

Đúng lúc bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện.

Là Lục Nguyên Đình đã trở về.

Mấy vị phụ nhân nhiệt tình chạy tới hé mở cổng viện một khe nhỏ.

Lại tốt bụng đỡ ta đến xem.

— Lục học sĩ đi Tô Châu trị thủy một tháng, đen đi rồi, cũng gầy đi nữa.

— Lần này lập được công lớn, e rằng lại sắp thăng chức rồi.

— Phu quân nhà ta nói lần trị thủy này chẳng qua là để lập công chuộc tội thôi.

— Vì sao vậy?

— Còn không phải do vụ án gian lận khoa cử sao? Lục học sĩ đánh thẳng vào mặt Triệu Tướng và Thái tử đấy!

— Lục học sĩ tuổi trẻ khí thịnh, quá mức chính trực. Quan trường làm việc đâu chỉ phân đúng sai là xong, còn phải cân nhắc lợi hại rồi mới quyết định.

Nghe vậy, ta chỉ thấy buồn cười.

Lục Nguyên Đình nào có thể gọi là chính trực.

Chẳng qua là đường quan lộ quá thuận lợi khiến hắn mờ mắt.

Lại có Thái tử chống lưng.

Nên làm việc chẳng còn kiêng dè gì nữa.

Nếu thật sự chính trực.

Hắn đã không đem ta đi lấy lòng Thái tử.

Trong viện bàn tán không ngớt.

Ngoài viện, Lục Nguyên Đình từ lâu đã chú ý tới bên này.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ta mỉm cười với hắn.

Lục Nguyên Đình lạnh mặt.

Phất tay áo rồi xoay người bước vào phủ.

Đợi mấy vị phụ nhân rời đi.

Hắn mới trầm mặt bước vào sân.

Tiện tay gỡ chiếc quạt trên mặt ta xuống.

Từ trên cao nhìn xuống mà quở trách:

— Danh tiết của nữ tử quan trọng biết bao. Sao muội lại có thể làm ngoại thất của Cố Thế An?

Ta bật cười.

— Thì ra ca ca cũng biết danh tiết của nữ tử là quan trọng à?

— Từ ngày bị bán vào lầu Mãn Xuân, danh tiết của ta đã không còn nữa rồi.

Lục Nguyên Đình cau mày.

— Ta đã nói rồi, năm đó là bất đắc dĩ.

— Hơn nữa, ta đã cho muội cơ hội làm lại cuộc đời. Là chính muội tự cam đọa lạc.

— Thật sao?

Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

Chống tay lên ghế đứng dậy.

— Hay là ca ca lại muốn nói thêm một lần nữa rằng tất cả đều là bất đắc dĩ?

Hô hấp của Lục Nguyên Đình khựng lại.

Sự hoảng loạn vì bí mật trong lòng bị nhìn thấu thoáng hiện nơi đáy mắt.

Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt.

— Đừng lấy cớ để biện minh cho sự sa ngã của mình.

— Nếu muội đã ngoan cố không chịu tỉnh ngộ như vậy, thì từ nay tình nghĩa huynh muội giữa chúng ta chấm dứt.

— Sau này đừng nói mình là muội muội của ta nữa!

Nói xong.

Hắn phất tay áo bỏ đi.

Dáng vẻ tiêu sái vô cùng.

Nhìn theo bóng lưng hắn khuất xa.

Ta lại nhớ đến kiếp trước.

Sau khi bị Thái tử hành hạ đến sống không bằng chết, ta đã trốn về nhà.

Lục Nguyên Đình vuốt ve khuôn mặt đầy thương tích của ta.

Ánh mắt dịu dàng mà thương xót.

— A Diên, chẳng phải từ nhỏ muội thích ca ca nhất sao?

— Bây giờ ca ca gặp khó khăn, muội giúp ca ca một lần được không?

— A Diên ngoan, nhớ kỹ.

— Ca ca cũng là bất đắc dĩ thôi.

— Chờ Thái tử hết giận, ca ca sẽ đón muội về nhà.

Sau đó.

Hắn đánh ngất ta.

Rồi đưa ta trở lại phủ Thái tử.

Ta không tin lời hứa hắn sẽ đón ta về nữa.

Nhưng cũng chẳng thể chết được.

Thái tử quyết tâm khiến ta sống không được mà chết cũng không xong.

Ngày nào ta cũng tồn tại như một cái xác biết đi.

Cuối cùng…

Ta vẫn bị giày vò đến chết.

Khoảnh khắc hấp hối.

Có người xông vào viện.

Đuổi đám ăn mày đang đè trên người ta ra.

Dùng áo ngoài bọc kín thân thể trần trụi của ta.

Không ngừng ghé bên tai ta nói:

— Ca ca của cô đã vào Nội các rồi.

— Sắp tới sẽ đón cô về nhà.

— Cố gắng chịu đựng thêm chút nữa!

Không đâu.

Lục Nguyên Đình sẽ không đến đón ta.

Ta đã nói biết bao lần rồi.

Sao người đó vẫn không chịu tin chứ?

Đúng là một kẻ ngốc.

Trong lúc mơ hồ.

Một bóng người mặc áo xanh bỗng lọt vào tầm mắt.

Đó là một gương mặt quen thuộc đến không thể quen hơn.

Nhưng lại có gì đó khác với ký ức của kiếp trước.

— Đây là tiểu công tử của Phạm Dương Lư thị.

— Người đời ca tụng là “tuyết trên núi cao, trăng giữa tầng mây”.

Giọng nói dịu dàng của Cố Thế An bất ngờ vang lên phía sau.

Như một con rắn độc đang thè lưỡi tiến lại gần.

— A Diên nhìn say mê như vậy…

— Chẳng lẽ đã để mắt tới người ta rồi sao?

10.

Nghe vậy, ta lại nhìn Lư Mẫn thêm vài lần.

Bàn tay hơi lạnh của Cố Thế An đặt lên cổ ta, chậm rãi siết lại.

— Hắn đẹp đến thế sao?

Dường như chỉ cần ta dám trả lời “phải”, hắn sẽ lập tức bẻ gãy cổ ta.

Ta nhìn đôi mắt âm trầm của Cố Thế An, tủi thân đáp:

— Nô gia chỉ là kinh ngạc. Thiếu gia của nhà giàu nhất Phạm Dương mà lại ăn mặc giản dị như vậy, còn tưởng chàng đang trêu đùa nô gia thôi.

Cố Thế An bật cười vì tức.

— Miệng lưỡi khéo thật!

Tuy nói vậy, bàn tay trên cổ ta vẫn buông lỏng.

Chuyển xuống giữ lấy eo ta.

Ta đau đến hít vào một hơi lạnh.

— Nhà họ Lư ở Phạm Dương quản lý mấy ngọn núi quặng, giàu có sánh ngang quốc khố. Nghe nói ngay cả người hầu trong phủ cũng được ăn ngon mặc đẹp. Không có lý nào một vị công tử lại không đeo vàng đội bạc.

— Tục khí!

Cố Thế An ghét bỏ chọc vào giữa trán ta.

— Nàng có biết trên đời này người nghèo vẫn chiếm đa số không?

— Trước kia cổng lớn nhà họ Lư từng bị người ta viết lên câu: “Rượu thịt nhà son ôi thiu, ngoài đường xương chết cóng.”

— Lại thêm không ít người vì đào quặng cho Lư gia mà mất mạng, khiến dân chúng phẫn nộ.

— Nhà họ Lư tìm đủ cách cứu vãn danh tiếng, nhưng từ tổ tiên tới nay chưa từng nghèo khổ, căn bản không hiểu phải an ủi dân chúng thế nào, kết quả chỉ càng làm tình hình tệ hơn.

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:

— Đúng lúc ấy, Lư Mẫn mặc áo vải thô bước ra giữa đám đông. Trước tiên nói về sự vất vả của thợ mỏ, sau đó thừa nhận bản thân hổ thẹn vì chỉ biết vàng bạc mà không hiểu phía sau chúng phải đổi bằng bao nhiêu máu và mồ hôi.

— Cuối cùng hắn công khai xin lỗi mọi người, còn hứa từ nay sẽ đích thân đến từng nhà bồi thường.

— Nhờ vậy mới dập tắt được cơn phẫn nộ của dân chúng.

Ta thuận thế nắm lấy tay hắn, đặt bên môi mình.

— Chỉ dựa vào vài câu nói mà mọi người hết giận sao? Chàng không phải đang lừa nô gia đấy chứ?

— Ta lừa nàng khi nào?

Cố Thế An bật cười.

— Lư Mẫn vốn không thích du ngoạn bên ngoài. Không biết vì sao lại lén trở về nhà rồi trà trộn vào mỏ quặng làm việc cùng công nhân suốt một thời gian.

— Những gì hắn nói đều là sự thật, không có nửa câu giả dối.

— Sau đó hắn cũng thật sự thực hiện lời hứa bồi thường.

— Một công tử sinh ra trong nhung lụa mà lại hiểu được nỗi khổ của dân sinh. Vì thế mọi người mới tôn hắn như ánh trăng giữa mây, như tuyết trên đỉnh núi.

Ngón tay Cố Thế An nhẹ nhàng vuốt qua má ta.

Từ gò má, cổ áo, rồi dừng lại trước ngực.

Hắn ghé sát bên tai ta, khẽ cười:

— Nếu Lư Mẫn là trăng sáng thanh khiết, là tuyết trắng không vấy bụi.

— Vậy nàng chính là con chuột sống trong cống ngầm.

— Hai người khác biệt một trời một vực.

— Nàng ngay cả tư cách mơ tưởng đến hắn cũng không có.

Ta quay đầu, nở nụ cười rực rỡ nhất.

— Chàng nói vậy chẳng phải cũng tự mắng chính mình sao?

Cố Thế An véo má ta.

— Ta vốn đâu có cao thượng như hắn.

— Cho nên ở chỗ ta, nàng miễn cưỡng còn được tính là một con người.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta.

— A Diên, đừng nảy sinh tâm tư với Lư Mẫn.

— Nếu không, nàng sẽ chẳng còn mạng để báo thù Lục Nguyên Đình đâu.

Ta lập tức ngoan ngoãn đáp:

— Nô gia ghi nhớ rồi.

Khóe mắt ta cong lên đầy quyến rũ.

Cố Thế An nhìn ta hồi lâu, rồi kéo ta vào lòng.

Đêm ấy lại là một đêm dài.

Mãi đến gần sáng, hắn mới rời phủ đến Đại Lý Tự.

Lúc đó ta mới có thể nhắm mắt ngủ thêm một lát.

Hôm qua vừa gặp Lư Mẫn.

Vừa chìm vào giấc mộng, ta đã nghe thấy giọng nói của hắn vang lên bên tai, không ngừng lải nhải…

Để lại bình luận