13
Trước mùa đông năm đó, chúng tôi chuyển nhà.
Từ khu ổ chuột tồi tàn nhất kinh thành, chuyển đến một con ngõ có tên Bình An ở ngoại ô.
Đây là một tiểu viện có hai dãy nhà, chúng tôi và một hộ gia đình làm dưa muối trở thành hàng xóm mới.
Ngày hôm đó Lương Đình nói rất nhiều, bảo cái giếng này là giếng sống có thể múc nước, nhà bếp có ống khói, sau này không sợ bị sặc khói nữa.
Ánh sáng trong mắt ngài lấp lánh đến không tưởng, cuối cùng, ngài hơi thấp thỏm hỏi tôi:
“Đậu Hũ, đây là nhà mới của chúng ta, muội có vui không?”
Tôi vui, vui chết đi được!
Vui đến mức xoay vòng vòng tại chỗ, xoay đến chóng mặt ngã vào lòng Lương Đình.
Tôi mới phát hiện, Lương Đình cao lên rồi.
Thiếu niên như đốt tre lớn nhanh vùn vụt, không biết từ lúc nào ngài đã cao hơn tôi một cái đầu, chống đỡ cho cả cái gia đình đầy gió mưa lả tả của chúng tôi.
Ngài ôm eo tôi, không buông tay, nhưng cũng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Đậu Hũ, năm nay muội mười sáu rồi, chúng ta tổ chức bù một lễ Cập Kê có được không?”
Lý nương tử làm dưa muối rửa sạch tay, chải búi tóc cho tôi, bà ấy còn chuyên tâm đi học mấy lời chúc chải đầu từ hỉ bà, dịu dàng đọc cho tôi nghe.
Chải một chải đến đầu, phú quý không cần sầu.
Chải hai chải đến đầu, vô bệnh lại vô ưu.
Chải ba chải đến đầu, lang quân như ý chạm cửa tim.
Có cả Liễu nương tử cũng đến, tiền nợ nàng chúng tôi đã trả xong từ lâu, mấy năm nay cũng dần kết chút giao tình. Nàng mang theo vò rượu hoa đào mới ủ năm nay đến thêm phần lễ cho tôi.
Lần đầu tiên tôi được uống thứ rượu ngon đến thế, thanh ngọt, không khé cổ, trôi tuột êm ru vào dạ dày. Nhưng tôi tham chén, vẫn là uống say.
Tôi lầm bầm với cha:
“Lương Đình rốt cuộc vẫn coi thường hai cha con mình, ngài ấy chưa bao giờ gọi cha là cha, cũng chưa bao giờ gọi con là a tỷ.”
Cha tôi giả vờ giả vịt cũng thở dài theo:
“Nha đầu ngốc à, thiếu gia rốt cuộc vẫn là thiếu gia, cha và con có thắp bao nhiêu nén nhang cũng đâu thể với tới?”
Hai cha con mỗi người ôm một vò rượu, cười khúc khích. Lương Đình bỗng nhiên đổi giọng, gọi một tiếng:
“Cha.”
“Cậu gọi ta là gì?”
Cha tôi giật mình.
“Cha!”
“Con ơi, đứa con tốt của ta ơi. Lão phu nằm mơ cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay!”
Cha tôi nước mắt đầm đìa, khóc đến mức suýt cắm đầu từ trên nóc nhà xuống.
Tôi không hài lòng gõ cho Lương Đình một cái hạt dẻ:
“Của tôi đâu? Gọi tôi là a tỷ, mau gọi tôi là a tỷ!”
Ngài không gọi, chỉ cười nhìn tôi, trong mắt phản chiếu muôn ngàn vì sao.
Nhưng tôi lại dần dần không dám động đậy hay lên tiếng nữa, lưng rịn mồ hôi.
Đầu ngón tay Lương Đình gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi, đôi môi ấm áp kề sát tai tôi, nhẹ nhàng thì thầm một câu nói nhỏ.
“Đậu Hũ, ta thích muội, muội thực sự không biết sao?”
14
Nửa tháng sau ngày hôm đó, tôi không dám nhìn thẳng vào Lương Đình lấy một lần.
Sau khi dọn vào nhà mới, chúng tôi không còn phải chen chúc một nhà ba người trên một chiếc giường nữa, tôi đã có căn phòng nhỏ của riêng mình.
Chỉ bằng ba bước chân, nhỏ bằng bàn tay, nhưng cũng là sự xa xỉ mà trước đây tôi không dám nghĩ tới.
Lương Đình là thiếu gia, là chủ tử, là con trai của Trình chưởng quỹ đã ban ơn một bữa cơm cho tôi năm xưa. Ngài là vì sao trên trời, dẫu rơi xuống bùn lầy, cũng có thể tay trắng làm nên cơ đồ. Ngài anh tuấn, có tài văn chương, nói một ngụm ngôn từ nhã nhặn, không bao giờ nói lời thô tục bẩn thỉu.
Gia đình ba người chúng tôi ngày nào cũng dậy từ sáng sớm, đồng loạt mặc bộ áo vải ra ngoài, lúc trở về, tôi và cha toàn thân đầy dầu mỡ, còn quần áo của Lương Đình vẫn sạch sẽ tươm tất không một nếp nhăn.
Ngài có thể dạy những đứa trẻ không có tiền đi học trong ngõ nhận mặt chữ, nhà nào cần viết thư thuê đều đến tìm ngài.
Ngài thậm chí còn đối đáp trôi chảy với những thương nhân Tây Vực bên đường, bàn luận mấy câu chuyện làm ăn với các khách buôn từ phương Nam.
Những người tinh mắt, nhìn một cái là biết chúng tôi không phải người một nhà.
Còn tôi, tôi lại là cái gì chứ?
Tôi là một quả bí đao ngốc nghếch đến chữ “Hũ” trong tên mình cũng không biết viết.
Đồ bí đao ngốc nghếch, mặt mày thô ráp, tay chân vụng về, nhận không nổi nửa cuốn “Tam Tự Kinh”.
Tôi sao xứng để ngài ấy thích?
Đậu Hũ à Đậu Hũ, mày đừng có si tâm vọng tưởng nữa.
Tôi tự nói với mình như vậy.
15
Chuyện làm ăn trước ngõ ngói ngày càng phát đạt, rốt cuộc cũng chọc người ta đỏ mắt ghen tị.
Trưa hôm đó, mấy kẻ tiểu thương mời quan lại của thị ty đến, vu oan nhân hoành thánh của chúng tôi có trộn thịt chuột.
Thị ty toàn một đám lưu manh thu tiền bảo kê, tôi nén đau lòng lấy một lạng bạc nhét qua, tên sai dịch đó cười híp mắt nhận lấy, nhưng lại vung tay giáng cho tôi một bạt tai. Hắn lập tức giơ cao nén bạc đó lên, la hét om sòm.
“Nhìn đi! Mọi người nhìn xem! Hoành Thánh Cát Tường này to gan thật, dám công khai hối lộ quan sai! Lật tung sạp hàng của ả lên cho lão tử, tìm xem bên trong giấu bao nhiêu con chuột chết?”
Buổi trưa trên phố chợ náo nhiệt biết bao nhiêu người, mấy ngàn bá tánh đều chen chúc trên con phố đó.
Tôi trơ mắt nhìn đám tiểu thương đó xách những chiếc bao tải, nhân lúc hỗn loạn nới lỏng miệng bao, thả ra hàng chục con chuột đen lớn chạy toán loạn khắp nơi!
“Á!” Bách tính khắp phố sợ đến hoa dung thất sắc.
Lương Đình sốt ruột gào thét, gào đến khản cổ cũng vô dụng.
Tôi vội vàng nhào tới che chở lấy hộp nhân bánh của chúng tôi, hộp nhân này chỉ cần bị chuột làm bẩn, thì toàn thân có là mồm cũng giải thích không rõ.
Nhưng bọn chúng đông người muốn lật sạp, tôi một cô nương làm sao mà cản nổi?
“Đậu Hũ! Tránh ra mau!”
Tôi chỉ nghe thấy Lương Đình hét lớn một tiếng, còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, đã thấy chiếc chum đất bên phải đang đổ ập về phía tôi.
Bên trong đựng nguyên một chum nước luộc gà sôi sùng sục!
Nhưng tôi đã không kịp né tránh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy tối sầm mặt mũi.
Nồi nước dùng nóng bỏng đó hầu như không tưới trúng tôi, có người đè lên người tôi, lưng che chở cho lưng tôi, hai cánh tay bảo vệ lấy đầu cổ tôi.
“…Lương Đình?”
Tôi run rẩy thò tay ra sau sờ soạng.
Nước canh nhỏ giọt chảy xuống từ người ngài, Lương Đình đau đớn cắn chặt răng, không hừ một tiếng nào.
Sợi dây lý trí trong đầu tôi đứt phựt, tôi điên lên ngay tại chỗ, xách con dao phay trên sạp lên, chém thẳng về phía đám cẩu tạp chủng đó!
Bọn tép riu đó đều là bọn lưu manh đường phố, nào có kẻ nào từng luyện võ thực sự?
Bị dọa cho kêu khóc như quỷ, chạy thục mạng khắp nơi.
Bách tính vây xem trên phố hỗn loạn thành một đoàn.
Giữa lúc hỗn loạn, tiếng cồng chiêng vang lên từ tòa trà lâu đối diện.
“Khang Vương điện hạ đang ở đây, bắt hết những kẻ gây rối lại!”
Trên cửa sổ trà lâu hướng ra phố, có một nam nhân trung niên ăn mặc quý phái đang cúi người, hơi mỉm cười nhìn Lương Đình một cái.
Lương Đình bị bỏng rất nặng, y phục trên lưng đều dính chặt vào da thịt.
Đại phu cẩn thận tẩm ướt y phục để rửa vết thương cho ngài, tôi nghe tiếng kêu rên khe khẽ của Lương Đình, trái tim đau thắt lại từng cơn.
“Đậu Hũ, qua đây…”
Trong miệng Lương Đình cắn chặt một chiếc khăn tay, tôi nghe giọng ngài mơ hồ gọi, vội vàng quỳ đến bên giường.
Bàn tay lớn của ngài run rẩy, chầm chậm nắm chặt tay tôi, nhắm nghiền mắt lại, tiếp tục chịu đựng nỗi đau như đang chịu hình phạt đó.
Đại phu là phủ y trong phủ Khang Vương, y thuật y đức đều không phải lang băm của Nhân Tâm Đường có thể so sánh, ông ấy trị thương xong cho Lương Đình, vẻ mặt ôn hòa nói:
“Tiểu công tử cứ yên tâm dưỡng thương, chuyện hôm nay, chủ tử nhà ta đều nhìn thấy từ trên lầu, chắc chắn sẽ trả lại công đạo cho ngài.”
Tôi cảm kích rơi nước mắt tiễn đại phu ra cửa.
“Khang Vương thực sự là đại ân nhân, thấy chuyện bất bình liền ra tay, vị vương gia lớn như vậy vậy mà lại quản chuyện nhỏ nhặt của chúng ta.”
Lương Đình lại nói: “Chuyện thất thường ắt có quỷ.”
“Hả?”
Cái đầu bí đao của tôi nào hiểu gì.
“Không sao, Đậu Hũ, chúng ta không sợ. Trời sập xuống cũng có ta chống đỡ.”
Lương Đình vốn đang nằm sấp, bỗng nén đau bò dậy, mở hộp cao mỡ bôi bỏng thoa lên tay tôi. Tôi cúi đầu nhìn.
Đó là vài vết bỏng rộp mà ngay cả bản thân tôi cũng không chú ý tới.