13
Không gian xung quanh im lặng trong khoảnh khắc.
Ta nhìn vào đôi mắt sáng trong của hắn.
Còn chưa kịp mở miệng.
Nước mắt đã rơi xuống trước.
Không biết bằng cách nào hắn lại nhìn thấu tâm tư của ta.
Trong phút chốc ta luống cuống, vội quay mặt đi.
“Thế tử đừng nói những lời dễ khiến người ta hiểu lầm như vậy.”
Cố Triệu Ngang dịu dàng nơi khóe mắt.
Hắn nhẹ nhàng lau đi giọt lệ của ta.
“Cứ hiểu lầm cũng được.”
“Bởi vì mọi điều nàng hiểu lầm vì ta…”
“Đều là thật lòng của ta.”
Hắn dùng đầu ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay ta.
Ra hiệu cho ta nhìn hắn.
Sau đó chậm rãi nói từng chữ một:
“Chu Cẩm Diệu.”
“Ta thích nàng.”
“Mặc dù thời điểm này không thật thích hợp.”
“Mặc dù có lẽ đã hơi muộn.”
“Nhưng ta nhất định phải nói cho nàng biết.”
Ta ngẩn người rất lâu.
Cố Triệu Ngang đưa cho ta mấy cuốn sổ.
Đó là những ghi chép hắn viết từ lúc mới trọng sinh.
Ghi lại từng việc hắn dự định làm.
Ta lật từng trang một.
Đến lúc ấy mới biết.
Thì ra Cố Triệu Ngang của kiếp trước…
Không hề lạnh nhạt như ta từng nghĩ.
Cây Hàn Sơn Tuyết Chi cứu mạng mẫu thân.
Không phải tất cả trưởng bối trong gia tộc hắn đều đồng ý đem ra.
Cố Triệu Ngang đã tự ý lấy trước rồi mới báo sau.
Vì chuyện đó còn bị phạt gia pháp một trận.
Mấy gia sinh tử trong phủ vốn luôn bất kính với ta.
Thực ra đều bị chính tay hắn xử lý rồi đuổi đi.
Mà ta vẫn luôn tưởng rằng bọn họ tự xin hồi hương dưỡng lão.
Còn chuyện sau này ta được ban phong cáo mệnh.
Cũng là do hắn cố ý đi cầu xin cho ta.
Chứ không phải vì Hoàng đế tự mình nhớ tới công lao của ta.
…
Ánh mắt ta lướt qua những hàng chữ dày đặc.
Rồi dừng lại ở một chỗ.
Không nhịn được bật cười.
“Ngày mười ba tháng Chạp năm Giáp Thìn…”
“Đi Vọng Xuyên Lâu đánh người?”
Ánh mắt Cố Triệu Ngang khẽ động.
Hắn chăm chú quan sát biểu cảm của ta.
Rồi cẩn thận đáp:
“Kiếp trước, hôm đó nàng từ Vọng Xuyên Lâu trở về.”
“Tâm trạng rất không vui.”
“Ta hỏi nha hoàn bên cạnh nàng mới biết.”
“Lại có người lấy chuyện nàng rơi xuống nước năm xưa ra chế giễu.”
Ta khẽ gật đầu.
Như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Vậy nên thế tử tức giận sao?”
“Đương nhiên.”
Giọng hắn trầm xuống.
Dường như hắn không nhận ra.
Bàn tay đang nắm tay ta đã siết quá chặt.
“Ta biết rất rõ.”
“Nàng ghét nhất là bị nhắc đến chuyện đó.”
“Mỗi lần nghe người khác nói tới.”
“Nàng đều buồn rất lâu.”
“Dù ta không biết chân tướng.”
“Nhưng ta hiểu.”
“Chuyện ép hôn ấy tuyệt đối không phải bản ý của nàng.”
Ta sững sờ.
Thì ra hắn vẫn luôn nghĩ như vậy.
Bao năm qua.
Ta chưa từng dám hỏi trong lòng hắn đánh giá ta thế nào.
Chỉ cho rằng hắn cũng tin lời đồn năm đó.
Rằng ta cố tình dùng thủ đoạn ép hắn cưới mình.
Rằng hắn cưới ta…
Chỉ vì thương hại.
Ta lấy lại bình tĩnh.
Giả vờ như không có chuyện gì.
Khẽ hỏi:
“Thế tử tin ta bị người khác hãm hại sao?”
Hơi thở Cố Triệu Ngang khựng lại.
Hắn khẽ thở dài.
“Cẩm Diệu.”
“Ta không muốn nói dối nàng.”
“Lúc đầu.”
“Ta chỉ muốn giữ mạng cho nàng.”
“Chứ không thật sự để tâm chân tướng là gì.”
“Mãi đến sau này chung sống.”
“Ta mới hiểu nàng là người như thế nào.”
“Đáng tiếc khi đó.”
“Chúng ta đã thành hôn nhiều năm rồi.”
“Ta không biết phải mở lời với nàng thế nào nữa.”
Cố Triệu Ngang cúi đầu.
Nhẹ giọng kể lại chuyện cũ.
Sự tiếc nuối và mất mát hiện rõ trong từng câu chữ.
Ta vừa nghe.
Vừa nhìn hàng mi đang khẽ run của hắn.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Thì ra…
Không chỉ mình ta không dám mở lòng.
Cố Triệu Ngang cũng vậy.
Năm thành thân với ta.
Hắn mới mười bảy tuổi.
Từ nhỏ đã theo quân xuất chinh.
Đối với tình cảm nam nữ.
Có thể nói là hoàn toàn xa lạ.
Ta vì bị vu oan chuyện ép hôn.
Nên trong lòng luôn tồn tại khúc mắc.
Từ đầu đến cuối đều cung kính khách sáo.
Khom lưng cúi đầu.
Chưa từng để lộ một chút cảm xúc chân thật nào.
Thế là hắn đương nhiên cho rằng.
Ta vì danh tiết bị hủy nên mới bất đắc dĩ gả cho hắn.
Vì thế mới luôn khép kín lòng mình.
Hắn xem sự bất an của ta là chống đối.
Mà ta lại hiểu sự thận trọng của hắn thành ghét bỏ.
Từ lúc còn là đôi vợ chồng trẻ.
Cho đến khi tóc bạc đầy đầu.
Chúng ta vẫn luôn dò xét lẫn nhau.
Đề phòng lẫn nhau.
Nhưng lại không biết rằng.
Ngay từ đầu.
Sự hiểu lầm tồn tại giữa hai người mà chẳng ai chịu nói ra.
Đã định sẵn kết cục ngày càng xa cách.
“Cẩm Diệu.”
“Trước đây là ta quá ngu ngốc.”
“Không nhìn rõ lòng mình.”
“Cũng không thể cho nàng cảm giác an tâm mà nàng cần.”
“Ta chỉ nghĩ rằng nàng đã bỏ ra quá nhiều.”
“Trong lòng luôn thấy có lỗi.”
“Nên muốn bù đắp cho nàng.”
“Nhưng ta không biết.”
“Thứ gọi là để tâm…”
“Thứ gọi là quan tâm…”
“Thật ra chính là yêu thích.”
“Đêm hôm đó nghe nàng nói xong.”
“Ta mới bừng tỉnh.”
“Thứ nàng muốn không phải vinh hoa phú quý.”
“Cũng không phải quyền thế địa vị.”
“Mà là một người thật sự đặt nàng trong tim.”
Ánh mắt Cố Triệu Ngang dừng lại trên cuốn sổ trong tay ta.
Hắn tự giễu cười một tiếng.
“Những điều hôm nay ta nói.”
“Không phải để kể công.”
“Ta chỉ muốn giành lấy một tư cách.”
“Một tư cách được đứng bên cạnh nàng.”
“Nếu nàng cảm thấy ta không xứng.”
“Vậy ta sẽ tiếp tục cố gắng tranh lấy nó.”
Ngoài trời.
Vầng trăng trắng nhạt vẫn còn treo nơi chân trời.
Trong phòng tối mờ.
Chỉ có đôi mắt của Cố Triệu Ngang.
Sáng rực như ngọn lửa không bao giờ tắt.
14
Cố Triệu Ngang không ép ta phải trả lời.
Sau ngày hôm đó.
Hắn dồn toàn bộ tâm sức vào việc xử lý vụ án của Quận vương Cát.
Mặc dù Quận vương Cát là người trong hoàng tộc.
Nhưng hành vi thường ngày cực kỳ tồi tệ.
Trên người còn dính hơn mười vụ án mạng.
Từ lâu đã bị Hoàng đế chán ghét.
Các quan trong triều cũng đều khinh thường hắn.
Đại Lý Tự lại có không ít quan viên giao hảo với phủ Định Quốc Công.
Vì vậy họ thuận thế xác định hành động của Cố Triệu Ngang là nghĩa cử trượng nghĩa cứu người.
Chỉ cần chịu một tháng ngồi tù tượng trưng.
Còn Chu Cẩm Hinh.
Dù trong vụ án này nàng ta được tô vẽ thành người bị hại.
Nhưng Cố Triệu Ngang biết rõ nội tình.
Lo nàng ta sẽ tiếp tục liên lụy đến ta.
Nên trên đường áp giải nàng ta đến trang viên ngoại thành.
Hắn đã cho người hạ thuốc.
Từ đó về sau.
Tay nàng ta không thể cầm bút.
Miệng cũng không thể nói chuyện.