Quay lại truyện

Chương 25: Mộng yêu Em ngàn lần

“Cậu định trốn tôi mãi sao?” Phía sau lưng, giọng nói của Chu Cẩn từ xa truyền đến.

Tôi đối mặt với gió biển, hít sâu vài hơi, đưa lưng về phía cậu ấy hét lên: “Cậu… cậu đừng có qua đây.”

“Sao nào, qua đó thì cậu định nhảy xuống biển hả?” Dù miệng nói vậy, nhưng bước chân cậu ấy vẫn dừng lại.

“Một tháng rồi, điện thoại không nghe, WeChat không trả lời. Nếu chuyến cắm trại lần này không phải Cố Dao rủ, có lẽ cậu lại định cho tôi leo cây đúng không? Rốt cuộc tôi đã làm chuyện gì tày trời mà dọa cậu sợ thành ra như thế?” Chu Cẩn đứng cách tôi vài bước, vẻ mặt rõ ràng là biết rồi mà còn cố hỏi.

Cậu ấy lại nhắc đến chuyện đó, khiến tôi tê dại cả da đầu.

“Chuyện đó… đó đều là hiểu lầm thôi.” Tôi vuốt tóc, trong lòng hoảng loạn vô cùng.

“Hiểu lầm?” Giọng Chu Cẩn có chút bất lực: “Đối với tôi đó không phải là hiểu lầm.”

Trời ơi đại ca, tha cho tôi đi! Tôi điên cuồng gào thét trong lòng.

Sau khi “gây án” vào đêm hôm đó, tôi đã rất thiếu lương tâm mà chuồn mất một mình. Hơn nữa, trong suốt một tháng sau đó, mỗi lần nhớ lại tôi lại xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường.

Mặc dù trước đây tôi cũng từng mường tượng đến khả năng vượt quá giới hạn với Chu Cẩn, nhưng sau khi mọi chuyện vội vàng xảy ra, tôi mới nhận ra bản thân vốn dĩ không có dũng khí để đối mặt, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Trốn tránh.

Trách thì trách, mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó quá đột ngột, đến một khoảng thời gian trì hoãn cũng không có, vượt xa sức chịu đựng của tôi…

“Cậu có trốn cũng vô ích thôi, bây giờ mọi người đều biết cả rồi.”

“Tại sao cậu lại để cho mọi người biết chứ?”

“Bởi vì tôi thích cậu.”

Câu chuyện bỗng im bặt, tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.

“Lễ Lễ, chúng ta nói chuyện một lát được không?” Chu Cẩn chậm rãi bước tới.

“Nói chuyện gì cơ…”

“Nói chuyện, về việc tôi thích cậu.”

Cuối cùng tôi cũng dám ngẩng đầu nhìn cậu ấy, hốc mắt ươn ướt, giống như đang chứa cả một đại dương.

“Tôi thích cậu.” Cậu ấy nhìn tôi, nghiêm túc hơn bao giờ hết.

“Bốn chữ này tôi đã giấu trong lòng từ rất lâu rồi. Xin lỗi, để nói ra thật sự rất khó, dường như dùng hành động lại dễ dàng hơn một chút.”

Tôi cúi gầm mặt, khóc nức nở trông rõ là mất tiền đồ.

Một vòng tay ôm chầm lấy tôi vào lòng. Tôi không phản kháng, mà vòng tay ôm lấy cơ thể rộng lớn, ấm áp đó. Chàng thiếu niên hăng hái cùng tôi lớn lên, giờ đây đang dần trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ.

Trên người Chu Cẩn vĩnh viễn mang một mùi hương sạch sẽ và tươi mát, khiến người ta cảm thấy an tâm hơn cả bầu không khí sau cơn mưa hay chăn bông phơi dưới ánh mặt trời.

Tôi gục mặt trước ngực cậu ấy tiếp tục khóc, cho đến khi vạt áo kia ướt sũng nước mắt. Thật ra tôi cũng không biết vì sao mình lại khóc. Tôi không hề buồn, ngược lại còn rất vui, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.

Chu Cẩn vuốt ve mái tóc tôi, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu tôi: “Lễ Lễ, đi cả một chặng đường đến được ngày hôm nay, vất vả cho cậu rồi.”

Tôi không nói nên lời, chỉ biết ôm cậu ấy chặt hơn nữa.

Trong ba năm qua, những lần tôi và Chu Cẩn liên lạc phần lớn là vào đêm khuya. Có lúc là do tôi làm bài tập quá muộn, có lúc là do cậu ấy thức đến nửa đêm để giúp tôi soạn ghi chú. Tin nhắn gửi đi thường phải đợi đến ngày hôm sau mới nhận được hồi âm, đặc biệt là vào những ngày Chu Cẩn chuẩn bị cho kỳ thi olympic. Đã bao nhiêu lần, tôi chỉ mới gửi đi được vài phút, đầu bên kia đã không còn động tĩnh gì, tôi liền biết hôm nay cậu ấy rất mệt.

Nhiều người chỉ nhìn thấy vẻ mặt ung dung của cậu ấy khi học bài hay thi đấu, chỉ có tôi biết, có biết bao nhiêu đêm, chàng thiếu niên trông có vẻ không gì không làm được này, chỉ mệt mỏi gục xuống bàn chợp mắt một lát rồi ngủ thiếp đi. Bên tay cậu ấy vẫn là chiếc điện thoại còn sáng màn hình, trên xấp giấy nháp bị cánh tay đè lên chi chít những bước giải bài tập chi tiết, rành mạch và rõ ràng.

Dù cô Từ có tận tâm đến đâu, thì trần nhà của trường trung học vẫn nằm trong tầm với. Mỗi bước tôi leo lên cao, đều có bàn tay nâng đỡ của Chu Cẩn.

Đoạn đường này quá đỗi gian nan, không có cậu ấy, tôi không thể bước đến tận đây.

Chu Cẩn nói không sai, những người từ nhỏ đã quen đùa giỡn với nhau, khi rung động thường rất khó mở lời. Thế nhưng, từng chút nỗ lực mà cả hai âm thầm cống hiến cho nhau, đều đang lén lút bày tỏ “Tôi thích cậu”.

Cảm nhận được bờ vai tôi dần thôi run rẩy, Chu Cẩn vỗ nhẹ vào lưng tôi: “Khóc xong chưa?”

Tôi chẳng khách sáo chùi khô nước mắt vào áo cậu ấy, ló đầu ra khỏi vòng tay, gật gật.

Cậu ấy vuốt lại những lọn tóc tơ dính nước mắt cho tôi, nở nụ cười ngập tràn sự cưng chiều: “Có một chuyện tôi vẫn chưa nghĩ thông, tuy đêm đó tôi hôn cậu có hơi đột ngột, nhưng cậu cũng đâu cần phải trốn biệt cả tháng trời chứ? Báo hại tôi ăn không ngon ngủ không yên, còn nghi ngờ là cậu đang từ chối tôi.”

“Cậu hôn tôi á?” Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt: “Không phải là tôi hôn cậu sao?”

Chu Cẩn ngẩn người một lúc, hơi cau mày ngẫm nghĩ: “Không đúng, tôi nhớ rõ ràng là tôi hôn cậu mà.”

Tôi cũng ngớ người. Vậy tóm lại chuyện này ai là người chủ động trước… Suốt một tháng qua tôi vẫn luôn đinh ninh là do mình tà niệm trỗi dậy, cứ ôm nỗi xấu hổ trong lòng cơ chứ!

“Thôi bỏ đi, không quan trọng.” Tôi đề nghị. Dù sao lúc đó đầu óc cả hai đều không tỉnh táo, cứ coi như xí xóa cho qua.

“Không bỏ qua được, chuyện này rất quan trọng.” Chu Cẩn nghiêm giọng: “Đã không thể đi đến kết luận thống nhất, vậy thì làm lại lần nữa.”

Gió biển nhè nhẹ thổi tới, ẩm ướt, ấm áp.

Sóng biển vỗ vào bờ cát, dâng lên, rút xuống.

Cách đó không xa, lửa trại vẫn đang cháy rực rỡ, có người đã đốt pháo hoa.

Những chùm pháo hoa tuyệt đẹp bung nở giữa màn đêm, rơi xuống mặt biển hệt như vô số vì sao băng.

Trên mặt biển lơ lửng hai đám mây, thỉnh thoảng lại được ánh sáng của pháo hoa chiếu rọi. Nhìn lâu một chút sẽ thấy hình dáng của chúng rất giống hai con cá.

“Oa, mọi người nhìn kìa, hai đám mây kia đặc biệt quá.” Từ Nam chỉ lên bầu trời đêm, ngước nhìn.

“Đúng thế, trông giống cá thật, không biết là loài cá gì đang bơi qua đây nhỉ.”

“Là Cá chép, chắc chắn là Cẩm Lý (Cá chép)!” Cố Dao phấn khích hét lớn: “Mọi người mau cầu nguyện đi!”

Hai đám mây ấy tự do tự tại trôi đi, tựa như đang thực hiện một cuộc diễu hành thầm lặng mà long trọng, chỉ là vô tình lướt qua chốn nhân gian ồn ã.

Sẽ không ai biết chúng xuất hiện từ lúc nào, cũng chẳng ai có thể nói rõ chúng hình thành ra sao. Có lẽ, thật sự là vào một ngày mùa đông hai ba năm về trước, ở vùng ngoại ô của một thành phố phía Nam, trong một ngôi chùa nhỏ ở vùng quê không mấy tên tuổi. Ngay tại khoảnh khắc chàng trai và cô gái cùng thành kính chắp tay trước hồ Cá chép cầu nguyện cùng một điều ước, hơi nước trên tầng không vạn trượng tình cờ ngưng tụ, kết lại thành hình dáng tựa như cá chép, từ đó tự do bơi lội giữa bầu trời rộng lớn bao la.

Cố Dao mở mắt ra, nhìn về phía bên kia bãi biển vài lần: “Anh trai tớ và Lễ Lễ đang nói chuyện gì thế nhỉ, không chịu quay lại, ‘Cá chép’ bơi đi mất bây giờ.”

“Đừng bận tâm, hai người bọn họ chính là bổn tôn ‘Cẩn Lễ’ (đồng âm với Cẩm Lý – Cá Chép) rồi, tự mình bái mình là được.” Từ Nam buông hai tay đang chắp xuống, thoải mái nói.

“Này, cậu ước gì thế?” Cố Dao hỏi.

Từ Nam làm động tác xuỵt: “Bí mật, nhưng mà cậu có thể đoán thử xem, có giống với nội dung cậu ước không.”

Cố Dao “Xùy” một tiếng khinh thường, nhưng sau khi quay lưng đi, cô lại cười rạng rỡ hơn cả pháo hoa.

Trên mặt biển bao la, hai đám mây hình cá chép diệu kỳ ấy vẫn tiếp tục trôi, nương theo cơn gió, bơi mãi về phương xa.

(Hết)

Để lại bình luận