Nửa tháng trước kỳ thi chuyển cấp, mẹ tôi xin nghỉ phép chuyên tâm về nhà cùng tôi ôn thi.
Gia đình lại trở về trạng thái ba người náo nhiệt.
Lúc ôn tập buổi tối, vừa uống sữa nóng mẹ mang lên, vừa nghe tiếng mẹ và bố trò chuyện tùy ý trong phòng khách…
Có những khoảnh khắc, cuộc sống dường như chưa từng đi chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Những ngày tháng sóng yên biển lặng kéo dài cho đến tận đêm trước ngày thi.
Tối hôm đó, một cuộc điện thoại từ Lý Uyển đã đập vỡ lớp vỏ ngụy trang bấy lâu nay.
Dù đã cách hai cánh cửa đóng kín, tiếng cãi vã vẫn không thể bị ngăn lại mà chui tọt vào tai.
Tôi cuộn mình sau cánh cửa, cảm thấy cả một gia đình đang sụp đổ như trời sập đất lún.
Mẹ tôi mắng mửa gần như điên cuồng, bố tôi luôn im lặng.
Tiếng đập phá, đập đồ, mỗi một tiếng động đều như một mũi roi quất mạnh vào dây thần kinh của tôi.
Đến cuối cùng, bão tố dần ngớt. Trong sự im lặng đến nghẹt thở, tôi nghe thấy mẹ gào khóc kiệt sức chất vấn:
“… Lý Kiến Dương, những ngày ông dan díu với Lý Uyển, ông không thấy hổ thẹn với con gái mình chút nào sao…”
9.
Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi chuyển cấp còn chưa kết thúc, bố mẹ đã hoàn tất thủ tục ly hôn.
Ở cái thời đại không có “thời gian hòa giải”, để kết thúc một cuộc hôn nhân hơn mười năm chỉ mất vỏn vẹn vài ngày.
Vốn dĩ bố định để lại căn nhà cho chúng tôi, nhưng bị mẹ từ chối.
Mẹ nói cứ nghĩ đến đây là nơi chồng cũ và tiểu tam đã từng ở là thấy buồn nôn.
Cuối cùng, bố quy đổi giá trị căn nhà theo giá thị trường thành tiền mặt, cộng thêm phần lớn tiền tiết kiệm của ông, gom lại gửi hết vào tài khoản của mẹ.
Đêm trước ngày chuyển nhà, tôi từ ngoài về, vừa đi đến dưới lầu khu tập thể đã nghe thấy tiếng cãi vã chói tai của hai người phụ nữ vọng ra.
“… Lâm Thu, cô trả thù tôi đúng không! Giở trò lấy hết tiền đi, muốn để tôi và Tần Hàm lại phải chịu khổ vì thiếu tiền? Không có cửa đâu!”
“… Chị hãy làm rõ đi, là Lý Kiến Dương nhất quyết muốn bù đắp cho hai mẹ con tôi. Có bản lĩnh thì chị đi tìm anh ta đòi một lời giải thích, đừng chỉ dám nhân lúc anh ta không có nhà đến tìm tôi làm càn…”
Là Lý Uyển…
Bước chân tôi khựng lại.
Bà ta thế mà lại dám vác mặt đến tận cửa gây sự?
Lý Uyển vẫn tiếp tục chửi rủa, xé bỏ lớp ngụy trang dịu dàng như nước thường ngày, bộ mặt thật của bà ta hoàn toàn là một con đàn bà đanh đá chua ngoa.
Nếu lúc này bố cũng nhìn thấy được thì tốt biết mấy…
Nghĩ đến đây, một luồng máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu.
“Lễ Lễ, cháu đừng nhúc nhích! Đứng nguyên tại chỗ.”
Mẹ Chu Cẩn nghe tiếng bước ra, kéo tay tôi lại giấu sang một bên.
Tiếp đó, tôi thấy bóng dáng vội vã chạy lên lầu của mẹ Chu và bố Chu. Rất nhanh, trong “cuộc chiến” có thêm hai giọng nói. Tôi nghe thấy mẹ Chu mắng lớn Lý Uyển là “kẻ vô ơn bạc nghĩa”, “đồ ký sinh trùng”, ngay cả bố Chu luôn hiền hòa cũng phải nói những lời khó nghe.
Dưới sự tấn công như vậy, nhuệ khí của Lý Uyển rõ ràng đã yếu đi, nhưng hỏa lực của cả bốn người cũng thu hút thêm sự chú ý.
Trong thoáng chốc, từ trên xuống dưới, không ít cửa sổ ló đầu ra ngó nghiêng tứ phía.
“Chuyện gì vậy?”
“Hình như người đàn ông nhà này ngoại tình, vợ và tiểu tam đang làm loạn lên đấy.”
“Chẳng phải là nhà họ Lý ở tầng ba sao, tôi từng thấy, người phụ nữ kia…”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, như vô số con ong bay ra từ bốn bức tường, ù ù chui vào tai người ta.
Tôi lùi lại vài bước trốn vào bóng cây, tránh đi những ánh mắt soi mói quét tới quét lui của những kẻ hiếu sự. Giữa sự ồn ào, không rõ là ai đã hét lên một tiếng thất thanh trước, sau đó mọi thứ càng lúc càng tồi tệ hơn.
Tôi ngồi xổm xuống, liều mạng bịt tai lại, nhưng vẫn không thể nào ngăn nổi những tiếng ồn đáng sợ kia. Trong những cái bóng loang lổ trên mặt đất, dường như có vô số Lý Uyển đang ẩn nấp, nhe nanh múa vuốt lao về phía tôi, gầm thét vào mặt tôi, cố gắng kéo tôi vào bãi bùn lầy tăm tối này, dùng thứ đó để đổi lấy sự tái sinh của bọn họ…
Trong lúc hoảng loạn, một ý nghĩ xẹt qua trong tâm trí đang rối bời – tôi tuyệt đối không để chúng toại nguyện…
Giây tiếp theo, cả thế giới đột nhiên yên tĩnh lại.
Tôi ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn Chu Cẩn ngồi xổm xuống, những đầu ngón tay chạm vào thứ mà cậu ấy vừa nhẹ nhàng đội lên đầu tôi —— tai nghe.
Khoảnh khắc lớp đệm mềm mại áp vào tai, xung quanh như bị ấn nút tắt tiếng.
Sau đó, tai nghe phát ra tiếng nhạc, một bài hát tiếng nước ngoài lãng mạn và nhẹ nhàng. Chất giọng lười biếng của nữ ca sĩ ngoại quốc, cất lên những giai điệu trầm ấm bằng một ngôn ngữ tôi không quen thuộc. Hát mãi hát mãi, nơi trú ẩn bé nhỏ dưới gốc cây này đột nhiên biến thành một hòn đảo nhỏ, trôi lơ lửng trên vùng biển đan xen ánh sáng và bóng tối, bốn bề là biển, khắp nơi là tiếng đàn ca.
Người đưa tôi lên “hòn đảo” đó, giờ phút này đang lặng lẽ nhìn tôi.
Âm nhạc chảy trôi quanh chúng tôi, thời gian sục sôi trong tĩnh lặng. Người thiếu niên lớn lên cùng tôi ấy, trong mắt giấu những vì sao, và đây cũng là lần đầu tiên sau mười mấy năm, trong ánh mắt lấp lánh của cậu ấy, tôi nhìn thấy chính mình.
“Anh Cẩn…”
Dây thanh quản của tôi run rẩy, giọng nói khô khốc nghẹn ngào.
Chu Cẩn nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai tôi, ra hiệu đáp lại.
“… Tớ thi trượt rồi, xin lỗi.”
Tiếng hát nhỏ dần, nốt nhạc cuối cùng tan biến trong gió.
Thế giới lại chìm vào sự tĩnh lặng sau khi tắt nhạc.
Tôi cúi đầu, sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cậu ấy.
Điểm thi được công bố vào buổi chiều, điểm của tôi không những không vào được Phụ Trung, mà còn có lỗi với mọi sự nỗ lực tôi từng bỏ ra.
Sau khi tra điểm xong, tôi bịa ra một lý do với mẹ, bảo là sang nhà bạn cùng lớp. Bà lo lắng nhìn tôi, nhưng cuối cùng chỉ dặn một câu
“Về sớm nhé”.
Tôi bước đi vô định trên đường phố, băng qua những dòng người và xe cộ. Những sự ồn ào náo nhiệt lại qua kia cách tôi rất xa, rất xa. Đầu óc ong ong choáng váng, dường như nghĩ rất nhiều chuyện, lại dường như chẳng nghĩ được gì.
Khi định thần lại, tôi mới phát hiện mình đang đứng trên đại lộ ngân hạnh nổi tiếng. Vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy cánh cổng trường trang nhã ở phía đối diện, bên trên viết “Trường Trung học Phổ thông Trực thuộc Đại học A”.
Lúc gần chạng vạng, cả khuôn viên trường đắm chìm trong ánh tà dương dịu nhẹ. Tôi dùng ánh mắt vuốt ve từng tòa nhà trong tầm nhìn —— tòa Trí Viễn, tòa Minh Lý, tòa Sùng Học… Trong những ngày tháng làm bài tập đến tận đêm khuya, những cái tên này đã được tôi mặc niệm lặp đi lặp lại vô số lần trong lòng.
Cổng trường mở ra một lối nhỏ, vài nam sinh ôm bóng rổ đi ra từ bên trong. Tất cả đều mặc áo sơ mi trắng và quần xanh đen, trên đó in huy hiệu trường Phụ Trung. Nếu phải bình chọn nam sinh thích mặc đồng phục nhất, nam sinh Phụ Trung chắc chắn sẽ đứng đầu danh sách.
Mấy người họ băng qua đường, đùa giỡn đi ngang qua tôi. Trong một thoáng ngắn ngủi, tôi như nhìn thấy dáng vẻ của Chu Cẩn khi lên cấp ba.
Ba năm tiếp theo, cậu ấy cũng sẽ mặc bộ đồng phục mang vầng hào quang này, ngồi trong lớp học của Phụ Trung nghe giảng, sau khi tan học cùng bạn bè đi đánh bóng, ảnh chụp được dán lên bảng vàng danh dự, tiếp tục trở thành một phong cảnh trong thanh xuân của một ai đó…
Tính kĩ lại, tôi và tên đó đã là bạn học cùng lớp ròng rã 9 năm trời, có lẽ cũng đến lúc phải chia tay. Tia sáng hoàng hôn cuối cùng lóe lên rồi vụt tắt trên những chữ vàng rực rỡ ở cổng trường. Nhân gian chập choạng tối, gió đêm cuốn theo hơi ấm tàn dư của mặt trời lặn, gầm rú thổi tới từ nơi mặt trời vừa biến mất…
Cơ thể đột ngột nghiêng về phía trước kéo tôi từ dòng suy nghĩ về với thực tại, tôi phát hiện mặt mình đang áp vào ngực Chu Cẩn, còn cằm của cậu ấy đang nhẹ nhàng tì lên đỉnh đầu tôi. Mất hai giây để kịp phản ứng, tôi đang bị Chu Cẩn ôm.
Tai nghe vẫn úp trên tai, nhưng tôi nghe thấy cả thế giới đều là tiếng tim đập vội vã.
Chu Cẩn hình như đã nói gì đó, vì yết hầu của cậu ấy khẽ chạm vào trán tôi, hơi rung lên vài cái.
Tôi tháo tai nghe xuống:
“Cậu nói gì cơ?”
Không nhận được câu trả lời, chỉ thấy sau gáy bị đôi bàn tay kia ấn xuống, vùi sâu hơn vào vòng tay cậu ấy.